Hồng Mông mô thai đã biến mất, chỉ có Diệp Húc ngồi ở dưới Cây Thế Giới trong Luân Hồi Thiên Môn. Hắn chứng nhận bốn đạo, tự chứng bất hủ, cho dù là Hồng Mông đại đạo hay thiên địa nhân tam đạo, lục đạo thiên đạo đều không cần thiên địa chấp nhận, không cần ngoại đạo tán thành mà tự chứng nhận bản thân.
Lấy thân chứng đạo, lấy bảo chứng đạo, hai loại pháp môn chứng đạo chính tông này rốt cuộc đã được hắn chứng nhận. Ngoài ra còn có Hồng Mông chứng đạo mà Thanh Đế chưa từng tu thành, lấy thần chứng đạo Diệp Húc tự sáng tạo ra nay cũng đã viên mãn.
Bốn đạo cùng chứng nhận, từ xưa đến nay chỉ có một mình hắn làm được.
Luân Hồi Thiên Môn chấn động, trên tán Cây Thế Giới, một tòa Đại La Thiên từ từ hình thành, tuy không hùng vĩ bao la như Đại La Thiên ban đầu, nhưng Diệp Húc dùng đại đạo của mình ngưng tụ ra, là đạo lý của hắn thể hiện.
Tòa Đại La Thiên này xuất hiện có ý nghĩa Diệp Húc đã chứng đạo thành công.
Đại La Thiên chất chứa bốn loại đại đạo chứng đạo của hắn, đột nhiên lại có một loại đạo lý tràn ngập công đức kim quang xuất hiện, đúng là công đức đại đạo của Đạo Đức Thiên Quân Đế Tuệ, cũng pha lẫn trong Đại La Thiên.
Đế Tuệ giúp Diệp Húc trùng luyện Địa tiên giới, đại đạo của y sớm dung nhập vào trong Luân Hồi Thiên Môn của Diệp Húc. Luân Hồi Thiên Môn luyện ra Đại La Thiên, công đức đại đạo của y cũng xuất hiện trong Đại La Thiên.
Chẳng qua Lục Đạo Luân Hồi trong Luân Hồi Thiên Môn vẫn chỉ là hư ảnh, xen giữa hư và thật, hoàn toàn khác với tòa Lục Đạo Luân Hồi khi Diệp Húc chưa chứng đạo.
Tòa lục đạo đó là do mảnh vỡ lục đạo ghép thành. Khi Diệp Húc đến Đại La Thiên lần đầu tiên, cảm ứng chứng đạo chi đạo của Đại La Thiên đã khiến lục đạo sửa chữa luân hồi, suýt nữa thì phục sinh hết những nhân vật đã chết thời viễn cổ, gần như tạo ra một trận hạo kiếp vô tận.
Mà tòa Lục Đạo Luân Hồi này bao phủ thiên địa nhân tam giới mà Diệp Húc luyện chế, không hề liên quan đến bên ngoài nên sẽ không khiến thiên địa kịch biến cũng như làm cho đám nhân vật đã chết kia sống lại.
Hơn nữa tòa Lục Đạo Luân Hồi này xen giữa hư và thật chứ chưa từng viên mãn, công hiệu e là kém xa tòa Lục Đạo Luân Hồi viễn cổ kia.
“Thân hóa Hồng Mông tái diễn thiên địa. Ngọc Hư thế nhưng lại chứng đạo Thiên Quân…”
Đại Thế Tôn và Ma Thần Hoàng ai nấy đều sắc mặt ngưng trọng. Phương thức chứng đạo của Diệp Húc hoàn toàn ngoài dự liệu của bọn họ. Đại đạo của hắn không tan vào thiên địa đại đạo mà tự chứng nhận bản thân, khác xa phương thức chứng đạo của bọn họ.
“Luân Hồi Thiên Môn của hắn tự thành thiên địa, tuy đã thành chứng đạo chi bảo nhưng dù sao cũng chỉ là của Thiên Quân, có thể so với Tam Thập Tam Thiên chí bảo mà Nguyên Thủy Thiên Vương luyện ra khi ở cảnh giới Đạo Quân sao?”
Ma Thần Hoàng cười lạnh một tiếng rồi thúc giục tám tòa chứng đạo chi bảo mà y thu được, dùng toàn bộ tu vi đánh tới Diệp Húc.
“Thần Hoàng nói không sai.”