Thiên Hậu nương nương sắc mặt kịch biến, không kịp ra tay với Đế Tuệ mà vội vàng nhìn lại. Chỉ thấy gốc ngọc thụtrên Địa tiên giới trong Hồng Mông mô thai đúng là nguyên thần của Diệp Húc, Cây Thế Giới!
Gốc ngọc thụ này từ trong Hồng Mông mở ra thời không, quần thiên lồng lộng đều được nâng trên cành lá của Cây Thế Giới. Trên đỉnh lại có bốn mươi chín dải đại đạo hạ xuống, từ từ chuyển động như một chiếc ô, rực rỡ vô cùng.
Ngoài Tam Thập Tam Thiên giới ra còn có những thế giới khác diễn sinh trên cành lá của Cây Thế Giới, một chiếc lá chính là một thế giới.
Không chỉ như vậy, gốc rễ của Cây Thế Giới xuyên qua từng tầng Địa Ngục, qua tầng thứ mười tám rồi đâm sâu vào trong Minh Hải.
Hư ảnh một tòa Lục Đạo Luân Hồi cực lớn từ từ hình thành cạnh Cây Thế Giới, mở ra chư thiên, bóng nó bao phủ trời đất, chuyển động không ngừng.
Đại Thế Tôn, Ma Thần Hoàng và Thiên Hậu nương nương đều quát to, những mảnh vỡ Lục Đạo Luân Hồi mà bọn họ cướp được đều ầm ầm bay lên, lần lượt rơi vào trong Hồng Mông mô thai.
Những mảnh vỡ này lập tức tan ra trong Hồng Mông. Vô số phù văn, đại đạo dung nhập vào hư ảnh Lục Đạo Luân Hồi này, làm cho hư ảnh này càng thêm rõ nét.
Mà vị Đại ma thần dưới Cây Thế Giới kia thì lại giống Diệp Húc như đúc, hấp thu được năng lượng trong Hồng Mông mô thai nên càng hùng mạnh hơn. Trông hắn giống như một vị thần minh sống trong hỗn độn, uy lực mạnh mẽ vô cùng, tự chứng bản thân hùng mạnh như Tổ Thần, làm cho người ta thấy vô cùng khủng bố.
Bên trong Hồng Mông mô thai, Hồng Mông tử khí bắt đầu sôi sục, hóa thành một cánh cửa đội trời đạp đất. Thiên địa nhân tam giới, lục đạo thiên đạo, Cây Thế Giới đều xuất hiện trong đó, nghiễm nhiên thành một tòa Lục Đạo Luân Hồi.
Một luồng dao động mênh mông vô tận ẩn ẩn lan tràn ra, trấn áp hết tất cả vu bảo, chứng đạo chi bảo đương thời, thậm chí cả Tam Thập Tam Thiên chí bảo cũng bị áp chế.
Tòa Thiên Môn này thế nhưng lại bắt đầu tự chứng đạo.
Loại biến hóa này không chỉ ngoài dự liệu của Thiên Hậu nương nương, đồng thời cũng ngoài dự liệu của mọi người. Dù là người khởi xướng, Đế Tuệ cũng phải trợn mắt há hốc mồm, không hiểu vì sao. Y vội nhìn Thiên Dao Cơ: “Quân sư, nàng…”
Thiên Dao Cơ áy náy nói: “Bệ hạ, thiếp thân vừa nói chuyện với Ngọc Hư, nên đã tự tiện quyết định, mong bệ hạ giúp hắn ta một tay…”
“Ngọc Hư đã chết rồi mà!”
Đế Tuệ thất thanh, đột nhiên cảm thấy công đức vô lượng vọt tới, to lớn hơn hẳn khi hắn luyện thành Địa tiên giới, mênh mông gia trì thân mình. Từng đạo Công Đức Kim Luân ong ong chuyển động, công đức hóa thành thực chất, thậm chí bắt đầu ngưng tụ những tòa chứng đạo chi bảo trong Công Đức Kim Luân.
Bên trong Công Đức Kim Luân, Nghiệp Hỏa hồng liên, Tà phật, Ma thần, Kim luân, Bát bảo công đức trì,Tịnh bình, Lượng Thiên Công Đức Xích… thành hình!”
Đế Tuệ chợt cả kinh, Công Đức Kim Luân Luyện Bảo Diệu Quyết mà phụ thân y sáng tạo ra không viên mãn, nhưng được hắn thôi diễn đã hoàn mỹ vô khuyết, có thể vấn đỉnh cảnh giới cao hơn.