Ma thần trong Thiên Phần thân thể hùng mạnh trời sinh, nhưng lĩnh ngộ vu pháp lại không bằng các chủng tộc khác. Dù là Tổ Thần thì thành tựu ở vu pháp của ông ta cũng không bằng Nguyên Thủy Thiên Vương, suốt đời cũng không thể luyện chứng đạo chi môn thành chứng đạo chi bảo.
Ma Thần Hoàng liên tục bị Diệp Húc thu vào trấn áp trong chí bảo ba lần cũng là vì vậy. Chỉ là thân thể y thực sự rất mạnh, là kẻ duy nhất dám tay không đối chọi với Diệp Húc. Nếu là những người khác, như Đế Tuệ, Đại Thế Tôn hay Thiên Hậu, thì đều phải cầm bảo vật mới dám đối chiến Diệp Húc.
Thân thể y dù không bằng Diệp Húc nhưng cũng không cách xa lắm, cho dù có bị thu vào trong chí bảo nhưng cũng có thể nhanh chóng thoát ra ngoài.
Nhưng y đường đường Thiên Quân lại mấy bận bị Diệp Húc trấn áp, loại cảm giác này thật khó chịu.
Diệp Húc lại thầm âm phục Ma Thần Hoàng: “Có thể làm ta phải dùng một lúc năm tòa chí bảo trấn áp mà còn không trấn áp nổi, Ma Thần Hoàng quả thật rất cao…”
Trận chiến giữa bốn người ngày càng oanh liệt. Dù là Đại Thế Tôn có tu vi hùng hậu nhất, lĩnh ngộ đại đạo sâu nhất thì lúc này đây cũng đã không còn bình tĩnh như ban đầu nữa mà đằng đằng sát khí. Thái Cực Dương Thai trong tay ông ta đột nhiên lật nghiêng, sinh tử khí qua lại lưu chuyển, nhất quang nhất minh, nhất diệt nhất độ, nhất tử nhất sinh, vô cực vô lượng, đánh nát toàn bộ Đại La Thiên thành sinh tử nhị khí, cuồn cuộn gia trì Đại Thế Tôn, tử khí trầm trầm bao phủ lấy Diệp Húc.
Tòa Thái Cực Dương Thai này gần với ba món chí bảo Thái Thanh, Ngọc Thanh, Thượng Thanh trong Tam Thập Tam Thiên chí bảo. Tuy uy lực nó thua kém Long Hán Tiêu Môn, nhưng trên sự huyền diệu thì còn hơn Long Hán Tiêu Môn một bậc. Sinh tử lưu chuyển, phán sinh định tử, với sinh diệt chi đạo của Bàn Vương Khai Thiên Kinh Diệp Húc tuy cách làm khác nhau kết quả lại giống nhau đến kỳ lạ.
“Dùng sinh tử phá diệt đối phó ta?”
Diệp Húc buồn cười, đứng thẳng giữa khôn cùng tử khí mà không bị tử khí xâm nhập. Thậm chí khôn cùng tử khí bắt đầu nghịch huyển, hóa thành sinh cơ cuồn cuộn tuôn vào thân thể, nguyên thần hắn.
Hắn như thần ma khai thiên lập địa, mở ra thiên địa trong tử khí, lấy thân thể sáng tạo ra Đại Thiên thế giới!
“Lĩnh ngộ của Nguyên Thủy Thiên Vương với sinh sinh diệt diệt còn kém ta rất nhiều! Chí bảo của ông ta không đối phó được ta!”
Diệp Húc đánh ra một chưởng bao phủ lấy Đại Thế Tôn, rồi đột nhiên hóa thành Mạt Nhật kiếp trào ra, cười nói: “Thế Tôn, ta cho ông thấy sinh tử phá diệt chân chính!”
Đại Thế Tôn thét lớn một tiếng, lập tức cảm thấy sinh khí toàn thân nhanh chóng chuyển thành tử khí, thiên nhân ngũ suy, quần áo dơ bẩn, thân thể bốc mùi, Phật quang tối lại, kim thân rách nát, rơi ra khỏi Thái Cực Dương Thai.
“Huyền Thai thần châu!”
Đại Thế Tôn quát lớn, thúc giục Huyền Thai thần châu bù đầy khí huyết, đẩy thiên nhân ngũ suy ra khỏi cơ thể. Ông ta lập tức vung Thái Hoàng Khai Thiên Phủ cắt ra Mạt Nhật kiếp của Diệp Húc, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thầm thấy thật hung hiểm.