Ma Thần Hoàng vừa sợ vừa giận. Y tưởng vào mộ Tổ Thần, lĩnh ngộ đạo lý lấy thân chứng đạo từ thân thể Tổ Thần rồi thì đương thời không ai có thể là địch thủ của y. Nhưng ở trước mặt Diệp Húc, lấy thân chứng đạo của y không chống được dù chỉ một chiêu, lập tức phân ra cao thấp.
Nhưng đây cũng là hợp tình hợp lý. Tuy y tu luyện lấy thân chứng đạo, nhưng y đã là Thiên Quân lấy ma chứng đạo nên lấy thân chứng đạo không thể đại thành, không thể cùng chứng hai đạo được. Y nghĩ hết mọi cách cũng không thể làm cho thân thể chứng đạo, tuy thân thể mạnh lên rất nhiều nhưng so với lấy thân chính đạo đường đường chính chính của Diệp Húc kia thì kém cỏi rất nhiều.
Một ấn này của Diệp Húc chưa hạ xuống thì Ngọc Hoàn Thiên ấn của Ma Thần Hoàng đã đánh đến, lại có Thất Diệu Phiên cuốn theo bảy đạo cầu vồng cắt tới thân thể hắn. Cùng lúc đó, Thiên Hậu một tay vung Đại Quyền, tay kia cầm Nguyên Minh Bích Tỳ, đỉnh đầu là Hoàng Già Trúc Địch vang lên tiếng nghẹn ngào thảm thiết, Thái Cực Hoán Ngọc Bảo Giám chiếu rọi, côngđ phạt tới.
Trên đỉnh đầu Diệp Húc hiện ra Tam hoa tụ đỉnh, đều có mỗi một tôn hóa thân. Một tôn hóa thân trong số đó thúc giục Thái Cực đồ, Thái Cực gia thân ngăn cản Thất Diệu Phiên, lại thúc giục Thái Dương Huyền Quan. Một tòa hùng quang cao tỉ dặm hiện lên, mặt trời chói chang dâng lên từ trong quan, vô số mặt trời tuôn ra lấy quan phá ấn.
Đồng thời một tòa chí bảo khác xuất hiện, chính là Nguyên Động Thâm Uyên, rắc một tiếng hư không vỡ ra, vô số bàn tay chộp Ma Thần Hoàng vào trong vực sâu.
Một tôn hóa thân khác của hắn hai tay ôm lấy Huyền Minh Cung Hoa bảo tràng, ra sức vung lên, lập tức mọc ra cung điện lầu các trùng điệp, ngăn cản Thái Hoán Cực Ngọc Bảo Giám.
Lập tức trên đỉnh đầu hóa thân này trào ra thanh khí, tế lên Long Hán Tiêu Môn vọt lên. Tiêu Môn mở ra hóa thành Long Hán sơ kiếp, hàng tỉ thiên long bay lượn khắp trời cùng gầm lên, chấn động chư thiên khiến vòm trời vỡ ra, đại đạo dập nát hóa thành Hồng Mông. Hoàng Già Trúc Địch lập tức bị áp chế toàn diện.
Nguyên Minh Bích Tỳ đánh tới, nhuộm trời đất thành màu xanh bích, nghịch chuyển đại đạo tạo ra Nguyên Minh Văn Cử Thiên, lấy đại đạo nghiền ép Diệp Húc.
Tôn hóa thân kia thúc giục Nguyên Tái Thần Châu. Thần Châu tỏa ánh sáng, càng lúc càng lớn, bao phủ phong ấn tất cả, thậm chí lồng cả Nguyên Minh Bích Tỳ vào trong.
“Ngọc Hư chớ trách, lão tăng nay cũng không thể không thảo phạt ngươi!”
Đại Thế Tôn với thân hình to lớn vô cùng ngồi trên Thái Cực Dương Thai, vĩnh hằng bất động, cầm trong tay Thái Hoàng Khai Thiên Phủ bổ tới một búa, giống như vị Kim phật khai thiên lập địa.
Đỉnh đầu ông ta hiện lên Huyền Thai Thần Châu sáng rọi, giống như trái tim đập lên thình thịch, làm cho khí huyết của Đại Thế Tôn tăng lên mấy lần, uy lực của Thái Hoàng Khai Thiên Phủ càng thêm kinh người.
Tôn hóa thân cuối cùng của Diệp Húc quát to một tiếng, Tử Vi tam cung, Vân cung, trường lâu, thượng cung bay đến ngăn cản Thái Hoàng Khai Thiên Phủ!
Rầm! Rầm! Rầm!
Đại Thế Tôn bổ ba búa đánh bay Tử Viam cung, thế không thể đỡ.