Trên Đại La Thiên, toàn thân Diệp Húc tràn ngập đại đạo. Những tòa Thiên cung Địa phủ đột ngột mọc lên từ mặt đất, có tất cả ba mươi ba tòa Thiên cung và mười tám tòa Địa phụ. Các vị thần, ma sừng sững, vô số thiên binh thiên tướng, tôi tớ Địa Ngục, lại có vô số cự thú viễn cổ hoặc chơi đùa, hoặc ẩn nấp, hoặc bôn ba, hoặc chém giết, nghiễm nhiên biến Đại La Thiên thành một thế giới tràn ngập sức sống, tái hiện lại sự vinh quang của thời viễn cổ!
“Đại Thế Tôn, Thiên Hậu, Ma Thần Hoàng, Đạo Đức Thiên Quân, các ngươi còn chưa lên đánh một trận sao?”
Diệp Húc đứng trên Đại La Thiên, giọng nói lạnh lùng: “Muốn chiến thì lên, các ngươi sợ Diệp mỗ hay sao?”
Đám người Đại Thế Tôn, Thiên Hậu liếc nhau, có phần bất đắc dĩ. Bọn họ vốn cho là mỗi người thúc giục một tòa Tam Thập Tam Thiên chí bảo là có thể trấn áp được Luân Hồi Thiên Môn, nhưng không ngờ Diệp Húc lại mạnh mẽ đến mức này, một hành động đã đột phá sự trấn áp của ba người bọn họ.
Diệp Húc nghịch chuyển Lục Đạo Luân Hồi làm cho đệ tử Ngọc Hư Cung sống lại, trận chiến này e là cường giả môn hạ bọn họ đều sẽ chết hết sạch.
Dù là không chết thì e là cũng phải quy hàng Ngọc Hư Cung!
Đây là chuyện khiến chọn họ không thể nào chịu được!
Nhưng Diệp Húc đã khiêu chiến thì bọn họ không thể bận tâm tới đám cường giả dưới trướng nữa.
“Đánh không lại thì hãy đầu hàng.”
Đại Thế Tôn dặn dò Từ Vân Phật tổ một câu rồi phất áo cà sa, tế Thế Phật Kim Chung lên đỉnh đầu để bảo vệ toàn thân, tay cầm Thái Hoàng Khai Thiên Phủ, ngồi dưới Thái Cực Dương Thai, thuần dương thái cực lưu động hộ thể, lúc này mới bay lên Đại La Thiên.
Ma Thần Hoàng cũng thu lại ba chí bảo của mình, một tay nâng Ngọc Hoàn Thiên Ấn, tay kia cầm Thất Diệu Phiên, sa lưng Sinh Tử Toán Lục ầm ầm triển khai, bàn tình lách cách lách cách.
Thiên Hậu nương nương đầu đội Đế Quan, tay nắm Đại Quyền, ngồi trên Đế Tọa cũng đi lên Đại La Thiên. Nguyên Minh Bích Tỳ, Hoàng Già Trúc Địch, Thái Hoán Cực Ngọc Bảo Giám, La Thiên Thần kính bay quanh thân thể bà ta.
“Quân sư, trẫm và Ngọc Hư còn một trận chiến nữa! Nếu trẫm không trở về, nàng không được báo thù cho trẫm.”
Mười tám đạo Công Đức Kim Luân sau lưng Đế Tuệ chuyển động mở ra thời không vô lượng, đạo đức âm vang lên. Hắn cầm Lượng Thiên Công Đức Xích trong tay, đỉnh đầu là Tự Nhiên Đại Đạo Chung, cười nói: “Nàng tài trí hơn người, so với Thiên Hậu và Ngọc Hư chỉ có hơn chứ không hề thua kém! Trẫm tài trí ngu độn, vốn không phải là lương chủ, lại liên tục từ chối ý tốt của nàng. Nếu trẫm thua, nàng hãy đầu hàng Ngọc Hư rồi phụ tá hắn hoàn thành nghiệp lớn, tương lai tất có thể lưu danh sử sách, trăm triệu năm thanh danh bất hủ.”
Thiên Dao Cơ sắc mặt phức tạp, đứng đó im lặng tiễn hắn vào Đại La Thiên.
“Ngọc Hư, ngươi có khoe khoang thần thông đi chăng nữa thì cũng chỉ là Đế Quân chưa hề chứng đạo, cảnh giới vẫn còn kém một bậc.”
Đại Thế Tôn đi lên Đại La Thiên, nhìn Thiên cung Địa phủ một lượt rồi cười nói: “Lão tăng chứng đạo đã lâu, ở trước mặt ta thì ngươi vẫn là vãn bối mà lại to gan khoe khoang với ta, đúng là quá buồn cười! Ngọc Hư, hãy xem Vô Lượng Lưu Ly phật giới của lão tăng đây!”