Hơn mười vị Phật tổ Phật giới do từ Vân dẫn đầu thúc giục Thái Hoàng Khai Thiên Phủ chém tới Cây Thế Giới. Thái Hoàng Khai Thiên phủ có uy lực lớn vô cùng, chính là Tam Thập Tam Thiên chí bảo, uy lực của nó có thể khai thiên lập địa. Một búa hạ xuống Cây Thế Giới chắc chắn sẽ bị chặt gẫy.
Nhưng vào lúc này, Kiền Cung Thần Quân thúc giục Huyền Đô Ma Thiên Tháp khiến nó lớn lên, trấn áp chư thiên. Vô số ma thần trong lầu chấn động giữa không trung, ngăn lại kích kia.
“Huyền Đô, ngươi có thể ngăn cản bọn ta mấy lần chứ?”
Đám người Từ Vân Phật tổ hợp lực thúc giục Khai Thiên phủ, vót ngang chẻ dọc, chấn cho Kiền Cung Thần Quân miệng phun máu, vô số ma thần vỡ nát, liên tục lui ra.
Bên trong Ngọc Hư Cung, Phượng Yên Nhu đứng thẳng dậy rồi ném ra một tòa ngọc lâu năm mươi tầng. Ngọc lâu này càng lúc càng to ra rồi lồng xuống dưới, thu trọn Cây Thế Giới vào trong ngọc lâu. Nàng lập tức quát to một tiếng, thúc giục ngọc lâu trấn áp đám người Từ Vân Phật tổ.
“Nương nương muốn đích thân ra tay sao?”
Ly Hận Thiên Chủ cười ha ha rồi đột nhiên tế Hồng Mông Kim Bảng lên nghênh đón ngọc lâu, kim khí tràn ngập. Hồng Mông Đại Đế do Thiếu Hạo Đại Đế luyện chế ra này có uy lực kinh người, tuy không bằng Tam Thập Tam Thiên chí bảo nhưng cũng không hề tầm thường.
Phượng Yên Nhu quát lớn một tiếng, chỉ một ngón tay ra. Từ trong Luân Hồi Thiên Môn bay ra Tử Vi tam cung theo thứ tự là Tử Vi Vân cung của Hàn Sủng Diệu Thành Thiên, Tử Vi Trường lâu của Tú Nhạc Cấm Thượng Thiên, Tử Vi thượng cung của Vô Thượng Thường Dung Thiên. Tư Vi vân cung bay lên chấn động giữa trời cao, áp chế Hồng Mông Kim Bảng xuống, ngay sau đó Tử Vi trường lâu cũng đè lên.
Ly Hận Thiên Chủ kinh hãi trong lòng, vội tế Thái Hoán Cực Ngọc Bảo Giám lên. Mộ tấm gương bay lên chiếu rọi vạn cổ, ánh sáng xông tới phía trước lập tức ngăn cản Tử Vi trường lâu, làm cho tòa chí bảo này không thể hạ xuống.
Cùng lúc đó, Tử Vi thượng cung áp chế xuống. Cửa cung mở ra tràn ngập đế hoàng khí, cuốn lấy Ly Hận Thiên Chủ thu vào trong cung. Lập tức một tiếng hét thảm thiết truyền đến, từ trong Tử Vi thượng cung tràn ngập tử khí, lại có biển máu tươi trào ra, đúng là Phượng Yên Nhu đã luyện hóa Ly Hận Thiên Chủ thành máu.
“Thật là ả đàn bà lợi hại! Không hổ là Tây Cung nương nương của Ngọc Hư Cung!”
Vĩnh Hằng Đế Quân ngồi thẳng giữa hư không, vĩnh hằng bất động, giơ bàn tay chụp lấy Phượng Yên Nhu.
Phượng Yên Nhu thở dốc một hơi, chút tu vi cuối cùng đã hao hết, giờ không thể thúc giục bảo vật gì để chống lại Vĩnh Hằng Đế Quân nữa.
“Bảo vệ nương nương!”
Đại Đức, Man Tổ, Thương Minh, vợ chồng Tạo Hóa Thần Vương cùng các vị Thần Vương còn sống sót đều gầm lên, đều tự thúc giục bảo vật của mình ào ào phóng tới Vĩnh Hằng Đế Quân. Giờ phút này thời gian như tạm dừng, vĩnh viễn khắc xuống bóng dáng các vị Thần Vương.
“Không biết lượng sức mình!”