“Lão gia về rồi!”
Bên trong Ngọc Hư Cung, Tô Kiều Kiều và Phượng Yên Nhu thở phào nhẹ nhõm. Các đệ tử còn sót lại của Ngọc Hư Cung đều hoan hô, tiếng vang tận trời. Đến thời khắc này, mấy vạn môn đệ, Thánh Hoàng, Vu Hoàng Ngọc Hư Cung gần như chết hết, Vu Tổ không còn mấy. Hơn bốn mươi vị Thần Vương chỉ còn chưa đến hai mươi người, tám vị Đế Quân chỉ còn lại Đoan Tĩnh, Thái Hư, Kiền Cung là còn sống.
Trận đại chiến này thảm thiết vô cùng. Xác chết thần phật rơi xuống như mưa, máu chảy thành biển. Chư Phật, ma thần ngã xuống nhiều không đếm xuể. Hai mươi vị Đế Quân Thiên Phần chỉ còn lại mười một người, Phật tổ của Phật giới Tam Thập Tam Thiên chết đi hơn nửa.
Chỉ có Ly Hận Đại Nhật Vĩnh Hằng ba vị Đế Quân dưới trướng Thiên Hậu là đám cáo già, mãi không chịu ra tay, dù ra tay thì cũng mặt dày mày dạn đòi ba vị Đế Quân cùng vây công một vị Thần Vương là Đàm Tổ kia.
Nhưng Diệp Húc đã đến, với Luân Hồi Thiên Môn thì tất có thể xoay chuyển càn không, phục sinh người đã chết rồi tiếp tục gia nhập trận chiến, đem chư phật chư ma Phật giới mà Thiên Phần hao chết.
Ma Thần Hoàng, Đại Thế Tôn và Thiên Hậu nương nương sắc mặt vô cùng ngưng trọng. Công hiệu của Luân Hồi Thiên Môn thì bọn họ sớm đã chứng kiến, nếu Diệp Húc mang theo Luân Hồi Thiên Môn đến thì quả thực có thể xoau chuyển tình thế.
Nhưng Luân Hồi Thiên Môn tuy xuất hiện mà Diệp Húc lại không xuất hiện, chỉ đem Thiên Môn của mình đưa tới cách thời không trùng điệp, giải quyết mối nguy của Ngọc Hư Cung trước. Hiển nhiên Diệp Húc đang bị chuyện gì đó ngăn cản, không rảnh thoát thân, làm cho đám người Ma Thần Hoàng thở phào một hơi.
“Ngọc Hư, đây là môn sinh của ngươi và tiểu bối ta chiến đấu, nay ngươi tế bảo vật lên tương trợ thật đúng là mất hết thân phận!”
Đại Thế Tôn cười ha ha, chỉ ra một ngón tay. Một tòa chí bảo lập tức vọt lên, trông như một viên thần châu lại như một viên huyền thai chiếu rọi trên không, rơi xuống Luân Hồi Thiên Môn, đúng là Tam Thập Tam Thiên chí bảo, Huyền Thai Thần Châu.
Thần Châu này phát ra uy lực mênh mông trấn áp Luân Hồi Thiên Môn. Lục Đạo Luân Hồi trong Luân Hồi Thiên Môn vừa bắt đầu chuyển động thì lập tức bị Thần Châu áp chế, vận chuyển chậm hẳn lại.
“Thế Tôn nói rất đúng! Ngọc Hư ngươi nếu cứ nhúng tay vào, đừng trách bọn ta cũng sẽ tham gia.”
Thiên Hậu nương nương cười dài một tiếng, tế lên một tòa chí bảo vù bay lên, bích quang đầy trời, đúng là Nguyên Minh Bích Tỳ trong Tam Thập Tam Thiên chí bảo, cũng trấn áp Luân Hồi Thiên Môn.
Ma Thần Hoàng vung tay áo một cái, Ngọc Hoàn Thiên ấn bay lên, trấn trụ đủ loại uy năng của Luân Hồi Thiên Môn.
Lục Đạo Luân Hồi trong Luân Hồi Thiên Môn bị trấn áp hoàn toàn, không thể vận hành. Đám người Quang Thọ Vương, Sát Đế, Tru Tiên, Vô Tướng Hoàng Phật chung quy cũng không thể sống lại.
Đám người Thiên Hậu, Đại Thế Tôn cực kỳ kiêng kỵ Luân Hồi Thiên Môn của Diệp Húc, sớm có phòng bị. Lúc này ba vị Thiên Quân ra tay trấn áp lập tức khiến Ngọc Hư Cung lại rơi vào hiểm cảnh.
“Các vị!”
Tiếng nói của Diệp Húc đột nhiên truyền tới từ trong Luân Hồi Thiên Môn, nhàn nhạt nói: “Trận sát kiếp này chỉ là màn dạo đầu cho sát kiếp chân chính, đợi đến khi sát kiếp chân chính buôn xuống thì cả Thiên Quân cũng khó có thể bảo toàn! Các ngươi thật sự muốn các chết lưới rách sao?”