Huyền Thiên Thần giới loan phượng trình tường, từng vị Vu Tổ, Thần Vương tọa trấn hư không, đạo vận thần văn mở ra tầng tầng không gian sau đầu, bày ra thần quốc lục địa hàng tỉ thần ma, cung kính chờ Thiên Hậu đến.
Sau một lúc lâu lại có Đại Nhật Đế Quân, Ly Hận Thiên Chủ, Vĩnh Hằng Đế Quân hàng lâm đến, thần vận khắp trời lập tức sôi trào, đại đạo vang lên. Ly Hận Thiên Chủ gật đầu ra hiệu cho các vị Thần Vương Đế Quân ngồi xuống, cười ha ha nói: “Ước hẹn ba tháng đã đến, là thời điểm thanh toán với Ngọc Hư Đế Quân!”
Vĩnh Hằng Đế Quân cười nói: “Nay nương nương đã trở thành một trong hai vị Đại Đế thống lĩnh tất cả nữ tử trong thiên hạ, địa vị phi phàm, có thể nói là vị Nữ Thiên đế đầu tiên từ xưa tới nay! Mà Ngọc Hư Đế Quân lại đòi nghịch thiên mà đi, là lúc nên thanh toán rồi!”
Đại Nhật Đế Quân mặt không chút thay đổi, lạnh nhạt nói: “Ta chỉ muốn lấy lại Vô Lượng Thần Đàn.”
Ly Hận Thiên Chủ và Vĩnh Hằng Đế Quân đều có vẻ vui sướng khi người gặp họa. Đại Nhật Đế Quân vốn có thể sánh ngang với hai người bọn họ, nhưng ở trên Nguyên Thủy cổ lộ, chứng đạo chi bảo y mượn từ Hậu Thổ thế gia, Vô Lượng Thần Đàn lại bị Diệp Húc cướp đi, khiến thực lực y yếu hơn bọn họ rất nhiều. Hơn nữa y từng phản bội Thiên Hậu, lại càng không được Thiên Hậu chào đón mấy.
“Khởi giá!”
Thiên Hậu nương nương giáng lâm, đầu đội Đế Quan, tay cầm Đại Quyền, ngồi trên Đế Tọa, bảo liễn khẽ động, các vị Thần Vương Đế Quân theo hầu, từ từ đi tới Chu Thiên Thần giới.
Thân hình bà ta di động, cửu thiên đại đạo cũng di động theo. Khắp trời lộ ra những ánh sáng kỳ dị, thiên địa đại thế đều di động.
Ba tháng này, bà ta không chỉ luyện cửu thiên đại thế gia thân, tu vi còn tinh tiến thêm, không ngừng tiến gần tới cảnh giới Thiên Quân, trở thành Thiên Quân ở trong tầm tay.
“Trẫm có thểcùng Ngọc Hư Đế Quân, Đạo Đức Thiên Quân, Đại Thế Tôn, Ma Thần Hoàng các bậc cường giả cấp Thiên Quân sinh sống trong cùng một thời đại, đúng là may mắn trong bất hạnh.”
Ánh mắt Thiên Hậu chuyển động, bà ta đi lên ngai vàng Nữ đế đã sửa miệng, không tự xưng bản cung nữa mà xưng là trẫm. Bà ta cười nói với đám người Ly Hận Thiên Chủ: “Nếu không có những đối thủ này, chỉ sợ trẫm sẽ giống như Thương Thiên Đế Tôn, tuy rằng đi lên đế vị nhưng cả đời lại tầm thường vô vị. Chẳng qua, nay đối thủ Ngọc Hư này cuối cũng cũng rời trẫm mà đi…”
Đám người Ly Hận Thiên Chủ rùng mình, lại có phần hổ thẹn. Trận chiến đoạt đế đã hạ màn, trong trận chiến đó cao thủ xuất hiện lớp lớp. Đáng tiếc cho các cường giả thế hệ trước bọn họ lại chẳng ai có thể leo lên cảnh giới cao hơn, ngược lại hào quang của bọn họ bị Thiên Hậu, Đế Tuệ và Diệp Húc che lấp.
Đột nhiên, hư không Chu Thiên Thần giới chớp lên, đạo đức kim quang chiếu rọi khắp nơi. Một tiếng chuông vang lên, hơn mười vị Thần Vương cùng vô số Vu Tổ vây quanh Đạo Đức Thiên Quân Đế Tuệ giáng đến, đầy trời dị thái, long phượng bay lên, cũng có Cửu Thiên đại thế đi theo.