Đại La Thiên đại đạo tuôn lên không ngớt, một nam tử trung niên xuất hiện giữa không trung, đó là Nguyên Thủy Thiên Vương. Diệp Húc gặp hư ảnh nhân vật xa xưa này không chỉ một lần.
Tổ Thần chứng đạo ở trong Đại La Thiên, điểm ấy Diệp Húc sớm lường trước. Nhưng hắn không ngờ là cả Nguyên Thủy Thiên Vương cũng chứng đạo ở nơi đây. Hai nhân vật vô cùng mạnh mẽ đề chứng đạo ở đây, khắc đại đạo của mình vào trong Đại La Thiên.
Diệp Húc tính thu Đại La Thiên, đồng thời làm cho đại đạo của Đại La Thiên tái hiện cả hai vị cường giả tuyệt thế này.
Đại La Thiên chính là thiên ngoài thiên, là nơi mà thời Tiên đình viễn cổ chỉ có những nhân vật chứng đạo mới được ở lại. Chứng đạo ở nơi đây sẽ đạt được thành tựu phi phàm, được Đại La Thiên thừa nhận liền tương đương với được tất cả các thế giới khác thừa nhận.
Diệp Húc muốn thu Đại La Thiên cũng là vì điểm này, được chứng đạo chi đạo của Đại La Thiên thừa nhận, từ đó nhất chứng vĩnh chứng, nhất đắc vĩnh đắc.
Đại La Thiên đại đạo tái hiện Tổ Thần và Nguyên Thủy Thiên Vương thực sự không phải là phục chế hai vị cường giả này từ đầu đến cuối. Nếu không như vậy, Diệp Húc chắc chắn không thể ngăn cản được vị Tổ Thần và Nguyên Thủy Thiên Vương ở cảnh giới Thiên Quân công phạt.
Dù vậy, hóa thân do đại đạo hiển hóa ra này cũng có bảy tám phầm thực lực của bọn họ khi ở cảnh giới Thiên Quân.
Tổ Thần chầchậm bước đến, bước chân đạp lên hư không khiến đại đạo vang lên như một cái trống, vung một quyền đánh tới Diệp Húc.
Một quyền này có thể đánh nát hết khí phách của thiên địa vạn vật!
Ngài thân thể chứng đạo, thực lực mạnh vô cùng, dù chỉ là đại đạo hiển hóa nhưng uy năng của quyền này còn sắc bén bá đạo hơn chứng đạo chi bảo của Thiên Quân nhiều.
“Tổ Thần, ông lấy thân chứng đạo, ta cũng lấy thân chứng đạo! Ta và ông chiến đấu đủ để ta xem đến cảnh giới cao hơn!”
Diệp Húc đối mặt với hai vị cường giả tuyệt thế nhưng lại không hề sợ hãi, ngược lại toàn thân hưng phấn đến run rẩy lên, cũng vung lên một quyền vô cùng đơn giản đón lấy nắm đấm của Tổ Thần, lấy thân thể đối chiến với Tổ Thần.
Tổ Thần dù đã chết nhưng dấu ấn trường tồn, cách xa trăm vạn năm sau. Có thể giao thủ cùng cường giả như vậy quả đúng là một cơ hội vô cùng hiếm có.
Nắm tay của hai cường giả lấy thân chứng đạo va vào nhau, lấy thân chứng đạo và lấy thân chứng đạo va chạm, bộc phát ra uy năng chấn nát gần hết hư không bốn phía tế đàn, so với uy năng của hai đạo chứng đạo chi bảo thì còn khủng bố hơn hẳn.
Diệp Húc thét lớn một tiếng, khóe miệng tràn máu, thân hình vẫn đứng ở trên Nguyên Thủy tế đàn, chưa từng lùi lại sau nửa phần. Da thịt trên nắm tay hắn nhất thời vỡ ra, lập tức những huyết quản trên cánh tay bốp bốp vỡ tung, máu thịt văng ra, lộ ra xương trắng. Xương của hắn không giống người thường mà giống như Cây Thế Giới kín đầy hoa văn, trên mặt phủ đầy những dải đại đạo thần vận, gần như là thân thể bất diệt cho đại đạo luyện thành.