Đại Thế Tôn và Chư Thiên Phật tổ Phật đà Bồ tát nghe vậy đều nao nao. Bọn họ vốn cho rằng Diệp Húc đến là để khai chiến với Phật giới, dù sao ân oán giữa Diệp Húc và Phật giới rất nhiều. Đại Thế Tôn từng lệnh Từ Vân Phật tổ mang Thế Phật Kim Chung đến làm khó cường giả Cửu Thiên. Mà Diệp Húc từng ở trên Nguyên Thủy cổ lộ xúi giục đám người Quang Thọ Vương Phật tổ, lại từng vài lần giao phong với Đại Thế Tôn.
Từ Vân Phật Tổ cười lạnh một tiếng, nói: “Ngọc Hư, ngươi lại còn dám đến, chẳng lẽ không sợ Phật pháp vô biên sẽ trấn áp ngươi sao?”
“Từ Vân, không được vô lễ.”
Đại Thế Tôn giơ tay ngăn Từ Vân lại, cười nói: “Ngọc Hư Đế Quân, có thứ gọi là đạo bất đồng bất tương vi mưu, chuyện mượn bảo này chớ nhắc lại nữa. Đế Quân còn phải tranh đoạt đế vị cùng Thiên Hậu và Đế Tuệ, hãy mau trở lại Thiên giới đi, tránh cho bị kẻ khác chiếm mất tiên cơ! Xin thứ cho lão tăng không tiễn.”
Diệp Húc cũng không đứng dậy mà cứ thế một mình đối mặt với phần đông Phật tổ Phật đà Bồ tát của Phật giới Tam Thập Tam Thiên, lại cười nói: “Thế tôn, hôm nay ta tới là phải mượn cho bằng được. Kỳ thật, ta nói mượn là còn nể mặt Thế Tôn, nếu ông không cho thì ta chỉ có thể cướp lấy.”
“Lớn mật!”
“Cuồng vọng!”
Các vị Phật đà Phật tổ ào ào giận dữ mắng mỏ. Diệp Húc cười lạnh một tiếng, sau lưng hiện lên Luân Hồi Thiên Môn, nói: “Phật giới các ngươi chú ý nhân quả báo ứng, loại chuyện lấy mạnh hiếp yếu này Đại Thế Tôn đã làm không ít! Ở trên Nguyên Thủy cổ lộ, các hạ và chư Phật ra tay với ta, nay ta đến để báo lại thôi! Đại Thế Tôn, ta không làm gì được ông, ông cũng không làm gì được ta. Nhưng nếu ta động thủ, chư Phật môn hạ của ông e là không sống sót nhiều đâu. Hôm nay ông cho ta mượn để kết một đoạn thiện duyên hay muốn Phật giới máu chảy thành sông đây?”
Sắc mặt Đại Thế Tôn trầm xuống, cười ha ha nói: “Đế Quân, ba tháng sau là trận chiến giữa ngươi và Thiên Hậu Đế Tuệ. Lúc này đắc tội Phật giới thì không sợ lúc ngươi chiến với hai người kia sẽ đưa tới lửa giận Phật môn sao?”
“Đại Thế Tôn biết trận chiến ba tháng sau?”
Sắc mặt Diệp Húc lại càng thêm lạnh lẽo, hắn nói: “Đế Tuệ quang minh lỗi lạc sẽ không tuyên dương việc này ra bốn phía, chắc là Thiên Hậu nương nương phái người thống báo Đại Thế Tôn?”
Đại Thế Tôn mỉm cười.
Diệp Húc hừ lạnh một tiếng, phất tay áo nói: “Ba tháng sau ở ngoài Cửu Thiên, Diệp mỗ đợi ngài, chỉ sợ Thế Tôn không đến thôi!”
Đại Thế Tôn lòng trầm xuống, biết lần này Diệp Húc quyết tâm lấy đi thứ gì đó từ Phật giới mình, lập tức trầm giọng hỏi: “Không biết Đế Quân muốn mượn thứ gì?”
“Mảnh vỡ Lục Đạo Luân Hồi của Phật giới.” Diệp Húc đáp.
Đại Thế Tôn khóe mắt run lên. Mảnh vỡ Lục Đạo Luân Hồi thì Phật giới có rất nhiều khối, tuy không bằng số mảnh vỡ Nguyên Thủy Thiên Vương gom nhưng cũng không phải là nhỏ. Các đời Phật Đế đều từ trong những mảnh vỡ đó lĩnh ngộ bí mật Luân Hồi. Thậm chí còn có một vị Phật Đế từ nó rèn ra loại chứng đạo chi bảo nghịch thiên là Bảo Liên Phong Thần Lục Đạo bia, ý nghĩa cực kỳ phi phàm với Phật giới.