Diệp Húc và cấm kỵ thật sự quá giống. Tâm pháp của cấm kỵ Diệp Húc cũng tinh thông, thậm chí cả dung mạo cũng mười phần tương tự. Bởi vậy Thiên Dao Cơ mới có thể hỏi Thiên Hậu nương nương tin tức về trận chiến năm đó.
Thiên Dao Cơ lôi chuyện Thiên Hậu hợp lực với Thương Thiên Đế Tôn mưu sát cấm kỵ ra, chuyện này không hề bình thường. Khi Thương Thiên Đế Tôn tại thế, ông ta thậm chí dùng pháp lực to lớn xóa đi trí nhớ của tuyệt đại đa số người có liên quan đến cấm kỵ. Thiên hạ ngày nay đã có rất ít người biết được tình hình trận chiến năm đó. Mà người trong cuộc biết thì lại chỉ có vài người ít ỏi.
Thiên Hậu nương nương chính là một trong số đó.
Đế Tuệ sắc mặt biến hóa, hừ lạnh nói: “Quân sư, nàng quá phận rồi đấy! Trẫm và Ngọc Hư Đế Quân chính là khác về lý tưởng chứ không phải là có huyết hải thâm cừu, muốn thắng hắn mà phải dùng âm mưu quỷ kế sao? Nếu không thể thắng hắn, để hắn làm Cửu Thiên chí tôn thì có sao? Dùng âm mưu quỷ kế đẩy hắn vào chỗ chết, dù thắng trẫm cũng không làm!”
Thiên Dao Cơ chớp mắt, cười nói: “Bệ hạ, chẳng lẽ ngài không muốn biết bí mật của Ngọc Hư Đế Quân? Biết sơ hở của hắn sao? Cấm kỵ và Ngọc Hư có liên quan rất nhiều, lại cực kỳ tương tự! Nếu Thiên Hậu nương nương biết sơ hở của cấm kỵ cũng là biết sơ hở của Ngọc Hư, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng!”
Đế Tuệ chần chừ một lát, đang muốn bác bỏ thì Thiên Hậu nương nương đột nhiên cười khanh khách nói: “Đạo Đức Thiên Quân là chính nhân quân tử, không giống bản cung! Bản cung làm việc không từ bất cứ việc xấu nào, không gì không dùng. Lúc trước có thể vây giết cấm kỵ chính là bản cung vô tình biết được căn cơ của cấm kỵ.”
Bà ta mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Cũng bởi vì nguyên nhân này, Thương Thiên Đế Tôn mới động tâm, cùng bản cung liên thủ đối phó cấm kỵ! Nếu không trận chiến ấy, chúng ta cũng không có mấy phần thắng.”
“Nương nương, không biết căn cơ của cấm kỵ là gì?” Ánh mắt Thiên Dao Cơ sáng lên, nàng ta nói luôn vào trọng điểm.
Thiên Hậu mỉm cười nói: “Căn cơ của cấm kỵ chính là Cây Thế Giới! Cây Thế Giới vừa chết thì hắn chính là cây không rễ, tương đương với không có bản thể, thân thể bị chém. Hơn nữa…”
Bà ta tiếp tục nói: “Hồng Mông Thanh Liên Kinh tuy thần diệu muôn phương, nhưng tam hoa tụ đỉnh dù có mạnh thế nào thì cũng không thể khiến Cây Thế Giới sống lại. Trùng hợp là Thanh Đế lại trồng Cây Thế Giới ở Thương Thiên Thần giới, ngay dưới mi mắt Thương Thiên Đế Tôn, chỉ có đại đệ tử Nam Hoa Đế Quân của cấm kỵ kia bảo vệ. Bởi vậy muốn mưu sát cấm kỵ thì phải xuống tay với Nam Hoa Đế Quân trước, giết chết Nam Hoa rồi đánh nát Cây Thế Giới, chặt đứt căn cơ của cấm kỵ, phá đỉnh thượng tam hoa của hắn, đó là bước đầu tiên!”
Đế Tuệ và Thiên Dao Cơ đều giật mình, cùng ngẩng đầu nhìn không trung. Trên đỉnh đầu bọn họ, Cây Thế Giới rộng lớn vô cùng, tán cây bao phủ Cửu Thiên, rậm rạp tươi tốt, thậm chí còn có dấu hiệu thay thế Cửu Thiên đại đạo!