Chu Thiên Thần Giới.
Diệp Húc khẽ ngoắc tay, một bông Hoa Thế Giới nở ra từ hư không, sau đó lộ ra không gian vô tận. Tô Kiều Kiều vội vàng dẫn đám người Đàm Tổ Thần Vương, Đại Đức Thần Vương, Vô Sinh Lão Tổ đến nghênh đón.
Đám người Thái Hư Đế Quân, Kiền Cung Thần Quân, đều đến chào Tô Kiều Kiều: “Bái kiến nương nương.”
Đàm Tổ Thần Vương sắc mặt lo lắng liên tục nhìn Diệp Húc, muốn nói lại thôi, rồi chuyển qua nhìn vợ chồng Tạo Hóa Thần Vương. Tạo Hóa Vương Phi biết ông ta muốn hỏi cái gì, do dự một lúc nhưng không lên tiếng. Tạo Hóa Thần Vương thầm thở dài một hơi, gật gật đầu với Đàm Tổ Thần Vương.
“Đạo Đức Thiên Quân Đế Tuệ cũng là một đối thủ đáng kính! Tuy thống nhất Cửu Thiên nhưng không có xuống tay với Ngọc Hư Cung và con của ta.”
Hắn đi lên ngai vàng Ngọc Hư Cung, mời các Thần Vương Đế Quân ngồi xuống rồi nói: “Đàm Tổ, ông hãy lên đây.”
Đàm Tổ Thần Vương tâm tình kích động, vội bước lên, cung kính hàng lễ thầy trò.
Diệp Húc cười nói: “Đàm Tổ, ta nay không còn nhớ những chuyện kiếp trước nữa, cũng không nhớ đã từng thu ông làm đồ đệ! Một khi đã như vậy, ông hãy bái ta làm thầy một lần nữa đi.”
Đàm Tổ Thần Vương quỳ sụp xuống đất, tam bái cửu khấu, tâm tình cực kỳ vui sướng. Ông cảm thấy đủ loại khổ đau trước đây nay đã có hồi báo, nhịn không được rơi một hàng nước mắt, thất thanh khóc thảm thiết, hồi lâu vẫn không đứng dậy.
Diệp Húc thầm than một tiếng, khẽ động tâm niệm, Hồng Mông đại đạo từ cơ thể hắn tuôn ra rót vào cơ thể Đàm Tổ: “Thanh Đế khai sáng Hồng Mông Thanh Liên Kinh, lúc trước con vẫn chưa học được toàn bộ mà chỉ đến Thần Vương đỉnh phong. Nay ta truyền thụ Hồng Mông Thanh Liên Kinh đầy đủ cho con, tương lai vấn đỉnh Đế Quân, trở thành Thiên Quân cũng không là vấn đề. Con tu thành Đế Quân thì hãy cầm bảo vật này đi tru sát Đại Nhật Đế Quân, báo thù rửa hận cho hai vị sư huynh Hạo Nhật Đế Quân và Nam Hoa Đế Quân.”
Diệp Húc khẽ vẫy tay, Vô Lượng Thần Đàn bay lên rơi vào trong tay Đàm Tổ Thần Vương, tiếp tục nói: “Con giết chết Đại Nhật Đế Quân rồi thì hãy trả bảo vật này lại cho Hậu Thổ thế gia, không thể chiếm đoạt bảo vật của Thiên Đế thế gia được. Ta còn có một món bảo vật khác dành cho con, chờ con tu thành Đế Quân rồi là có thể chưởng quản chí bảo của Vô Cực Đàm Thệ Thiên, Hồng Mông Vô Cực đồ.”
Đàm Tổ Thần Vương lĩnh mệnh, đứng dậy lui ra ngoài.
Đám người Thái Hư Đế Quân khá động dung. Luồng Hồng Mông đại đạo ban nãy đâu chỉ đơn giản là Hồng Mông Thanh Liên kinh hoàn chỉnh, mà là Diệp Húc đem một phần tu vi của mình rót vào cơ thể Đàm Tổ Thần Vương, vô hình trung giúp ông ta tăng lên tu vi. Chỉ cần Đàm Tổ Thần Vương luyện hóa Hồng Mông đại đạo đó thì không chỉ có được Hồng Mông Thanh Liên kinh đầy đủ, thậm chí có thể trực tiếp phá tan xiềng xích, tu thành Đế Quân.
Mặc dù là Thiên Quân cũng sẽ không dễ mang tu vi mình đi giúp người khác. Dù sao đại đạo của bản thân bị dứt bỏ ra bên ngoài, muốn tu lại thì sẽ hao phí không biết bao nhiêu thời gian. Nhưng Diệp Húc lại làm như vậy. Hắn có được Cây Thế Giới của thời đại Tiên đình, tinh khí bên trong khổng lồ không thể tưởng tượng. Dứt đi một phần tu vi đại đạo với hắn mà nói thì rất nhanh có thể luyện trở về.