Vợ chồng Tạo Hóa Thần Vương nhìn cảnh Thanh Đế đưa tàn hồn của cấm kỵ vào trong Lục Đạo Luân Hồi, nhưng không thể trọng tốt lại tàn hồn biến thành thần hồn đầy đủ được, mà là tàn hồn vỡ nát kia bay ra khỏi Di La Thiên Địa Tháp đi bốn phương tám hướng.
Điều này có nghĩa là, cấm kỵ vẫn không thể chuyển thế, mà là thần hồn phân giải thành của người khác.
Trong đó một đạo thần hồn bọc lấy ngọc lâu một tầng mà Nam Hoa Đế luyện ra kia, trong lâu là một gốc cây non xanh mượt. Đạo thần hồn này chắc chắn là rơi vào cơ thể Diệp Húc, rốt cuộc thành tựu Diệp Húc.
Quan hệ giữa Diệp Húc và cấm kỵ chỉ có thế, hắn thực sự không phải cấm kỵ chuyển thế.
“Tiếng của Nam Hoa Đế Quân trong ngọc lâu luôn kêu tỉnh lại tỉnh lại mỗi khi ta mở ra một tầng ngọc lâu. Đây là chấp niệm của ông, luôn muốn đánh thức thần hồn cấm kỵ trong nguyên thần của ta…”
Diệp Húc nhìn về phía lão giả trên Luân hồi kia, trong lòng tràn ngập tôn kính.
“Thần hồn cấm kỵ rải rác trong vũ trụ, có lẽ hơn trăm năm nữa, có lẽ là ngàn năm vạn năm, thậm chí cả trăm vạn năm, từng cái sẽ trở thành nguyên thần của người khác.”
Tạo Hóa Thần Vương thầm nghĩ: “Ngài ấy cũng sẽ không một lần thành tựu hàng tỉ sinh linh! Có lẽ qua trăm năm nữa lại có người có nguyên thần Cây Thế Giới sinh ra…”
Thần hồn của cường giả chứng đạo vỡ ra biến thành nguyên thần của người khác là một quá trình cực kỳ lâu dài. Tỷ như Cộng Công Đại Đế, khi ngài băng hà hơn một trăm năm mươi vạn năm sau, Tô Kiều Kiều có được mảnh vỡ thần hồn của ngài, có được nguyên thần Thủy Đức Cộng Công.
Vị cấm kỵ kia cũng là như vậy, trong một thời gian dài đằng đẵng, mảnh vỡ thần hồn của ông ta sẽ không ngừng biến thành nguyên thần của người khác, tạo phúc cho một thế hệ rồi một thế hệ vu sĩ. Nhưng bọn họ sẽ không có kỳ ngộ như Diệp Húc, vừa ra đời trong cơ thể đã có một tòa ngọc lâu, cũng sẽ không có được Cây Thế Giới non.
“Lục Đạo Luân Hồi, hồi tưởng quang âm!”
Diệp Húc quát lớn, thần vận quanh thân liên tục tuôn vào trong Lục Đạo Luân Hồi, không ngừng chuyển ngược thời gian.
“Lục Đạo Luân Hồi, hãy cho ta xem, vì sao mi lại vỡ vụn ra thế này!”
Phía trên Lục Đạo Luân Hồi, thời gian nhanh chóng nghịch chuyển. Không ngờ là Diệp Húc tính quay ngược thời gian về trước khi thiên địa đại phá diệt, tìm kiếm chân tướng Lục Đạo Luân Hồi tan vỡ.
Qua thật lâu sau, hình ảnh trên Luân Hồi xuất hiện dáng người Thanh Đế, quay trở lại trăm vạn năm trước. Thanh Đế đến đây định gây dựng lại Lục Đạo Luân Hồi, hao hết cuộc đời ở nơi đây cũng không cách nào phục hồi Lục Đạo Luân Hồi như cũ được. Cuối cùng ngài lắc đầu bỏ đi, chắc hẳn là đi bố trí ngôi mộ của mình.
“Nguyên Thủy Thiên Vương làm việc không chút sơ hở, làm đối thủ của ngươi quả đúng là ác mộng.”
Trước khi đi, Thanh Đế để lại một đoạn lời làm cho người ta khó hiểu: “Ngươi có Tổ Thần làm đối thủ, tiếc là ta chẳng tìm thấy được vị Tổ Thần khác, cho nên không thể đi lên cảnh giới cao nhất. Thực chờ mong tương lai khi lục đạo khôi phục như cũ, ta có thể tranh đoạt thiên địa chính thống với người như ngươi, trở thành Nguyên Thủy!”