“Ngọc Hư, ngươi ngây thơ quá đấy!”
Hai món chí bảo kia phá vỡ nguyên thần Diệp Húc trấn áp, Mạt Nhật kiếp lại phun trào ra, hóa thành thân hình Đế Tử Thương. Y cất tiếng cười to với bộ mặt dữ tợn: “Thế gian làm gì có thứ gì công bằng chứ? Vì đạt được mục đích, phải dùng tất cả thủ đoạn! Cha ta dựa vào tất cả mọi loại thủ đoạn để cướp lấy giang sơn, biến Đế Khốc thành phản tặc nghịch đảng! Dư nghiệt của Đế Khốc hơn hai mươi vạn năm không thể ngóc đầu, chỉ có thể trốn đông trốn tây như lũ chuột, đó chính là quyền của kẻ thắng! Ta giết ngươi rồi cũng sẽ được như thế!”
“Một khi đã như vậy…”
Diệp Húc ngừng lui ra sau, mặt không chút thay đổi rồi vung tay lên, quát: “Vậy ngươi chết đi!”
“Lục Đạo Luân Hồi, khôi phục!”
Rầm rầm rầm!
Bốn phía Cây Thế Giới khô héo kia, từng mảnh vỡ Luân Hồi vô cùng to lớn bắt đầu động, va chạm lẫn nhau phát ra tiếng vang leng keng kinh thiên động địa, bắt đầu tổ hợp lại thành một Lục Đạo Luân Hồi thật lớn, giống như một vòng tròn dập nát dựng sau lưng Diệp Húc, gần như khổng lồ ngang với Cây Thế Giới.
Hắn đã dựng lại tất cả mảnh vỡ Lục Đạo, làm cho tòa Lục Đạo Luân Hồi này tạm thời phục hồi như cũ.
Luân Hồi ầm ầm chuyển động, nghênh đón hai đại chí bảo mà Đế Tử Thương tế lên, khẽ chạm một cái liền đánh bay hai chí bảo kia, thi thể Thương Thiên Đế Tôn trực tiếp bị Lục Đạo Luân Hồi nghiền nát.
Độ kiên cố của Luân Hồi này hùng mạnh hơn bất cứ món vu bảo nào mà Diệp Húc từng gặp. Dù là chí bảo do Đạo Quân luyện chế cũng chẳng thể lay động nó mảy may, thật mạnh mẽ đến khủng bố.
Đây là Lục Đạo vỡ vụn, Diệp Húc cũng không cách nào thúc giục được. Nếu Luân Hồi khôi phục, Lục Đạo vận chuyển, nó hùng mạnh đến mức độ nào thì e là không ai có thể tưởng tượng được.
“Nam Hoa Đế Quân…”
Diệp Húc lập tức cảm giác được một luồng hơi thở quen thuộc truyền đến từ phía trên Lục Đạo Luân Hồi này, trong lòng hắn chấn động, vội vàng nhìn lên. Chỉ thấy Lục Đạo Luân Hồi hơi hơi chuyển động, vô số phù văn kỳ dị sáng lên. Tòa Luân Hồi to lớn không gì sánh bằng này tích chứa không biết bao nhiêu đạo lý kỳ lạ, thâm thúy quảng đại.
Mà ở trên mảnh vỡ lớn nhất ở trung tâm kia, một lão già tóc trắng xóa mặt đầy ngư văn ngồi bên trên, đã tọa hóa không biết bao lâu.
Diệp Húc có thể căn cứ theo hơi thở phát ra từ thân thể ông ta mà đoán được người này là đại đệ tử của cấm kỵ, Nam Hoa Đế Quân!
Ngọc lâu của Diệp Húc đột nhiên cảm ứng được hơi thở này, gào thét bay lên tới thẳng bên người lão giả kia, quay xung quanh lão giả này kêu gào không ngớt.
“Ngọc Hư, ta liều mạng với ngươi!”
Đế Tử Thương quát lên một tiếng rồi lấn đến, đột nhiên mở miệng ra lập tức hóa thành một cái Hải Nhãn khổng lồ, nuốt Diệp Húc vào.
Diệp Húc nhìn không chuyển mắt vào thi thể Nam Hoa Đế Quân, hoang mang. Ngọc thụ nguyên thần bay lên, bụp một tiếng liền quét chết Đế Tử Thương.
“Ngươi không giết được ta!”
Đế Tử Thương thúc giục hai tòa chí bảo đẩy lui nguyên thần của Diệp Húc, ngăn cản Lục Đạo Luân Hồi nghiền ép. Y lập tức khôi phục thân thể, tự biết mình không thể chống lại Diệp Húc, y bỏ luôn hai tòa chí bảo, vươn người lao ra khỏi Ngọc Hư điện phủ. Y cười lạnh nói: “Có Nguyên Thủy Thiên Ma ở đây, bất cứ kẻ nào cũng không giết được ta! Ngọc Hư, chờ ta cứu Nguyên Thủy Thiên Ma thoát vây thì đó chính là tử kỳ của ngươi!”