Đế Tử Thương đứng trên đỉnh Cây Thế Giới nhìn xuống Diệp Húc, toàn thân tràn ngập hơi thở của Mạt Nhật kiếp, âm trầm khủng bố.
Sau lưng y là những vòng Hải Nhãn to lớn âm trầm đáng sợ xuất hiện, rậm rạp trải rộng hư không, giống như đang há to mồm cắn nuốt tất cả.
Dưới chân y, gốc Cây Thế Giới héo rũ kia vẫn vô cùng khổng lồ, có thể nói là tuyệt thế. Những cành cây to khỏe vô cùng có thể nâng lên những tòa Thiên giới.
“Ngọc Hư, ngươi không hề ngờ tới đúng không? Ta sẽ lại sống vô cùng thoải mái trong Di La Thiên Địa Tháp, kỳ ngộ liên tiếp. Chẳng những tìm được di thể cha ta, thậm chí còn lấy được hai tòa Tam Thập Tam Thiên chí bảo!”
Đế Tử Thương áp chế cơn tức trong lòng, cười ha ha: “Hơn nữa ta còn được Nguyên Thủy Thiên Ma thưởng thức, có ông ta giúp đỡ, ta nhất định có thể thuận lợi chứng đạo Thiên Quân, Đạo Quân! Ta không chỉ thôn phệ ngươi, thậm chí cả Đại Thế Tôn, Thiên Hậu, Ma Thần Hoàng đều phải thôn phệ!”
Sắc mặt y thật kỳ lạ, giống như đang phát cuồng: “Ngay cả Nguyên Thủy Thiên Ma, thân thể Tổ Thần và Di La Thiên Địa Tháp, thiên địa nhân tam giới đều bị ta cắn nuốt, thiên địa vạn vật biến thành chất dinh dưỡng cho ta! Nếu có bất diệt, chỉ một mình ta bất diệt! Nếu có vĩnh sinh, chỉ một mình ta vĩnh sinh!”
“Đế Tử Thương, ngươi điên rồi! Lúc ngươi không điên thì chẳng phải đối thủ của ta, điên rồi lại càng không phải!”
Diệp Húc lắc đầu cười nói, không hề để ý tới Đế Tử Thương mà quan sát Cây Thế Giới. Trong lòng hắn chấn động, gốc Cây Thế Giới này đã tiêu hao hết tất cả tiên đạo, hình thể tất nhiên sẽ thu nhỏ lại vô số lần, nhưng đến nay nó vẫn khổng lồ như thế, sợ là thờiỳ toàn thịn nó có thể đâm xuyên qua vô số thời không của toàn bộ Tiên đình thế giới.
Hắn nhìn khắp nơi muốn tìm kiếm tung tích Nam Hoa Đế Quân. Chỉ là nơi này thật quá rộng lớn mênh mông, khó có thể tìm kiếm ra thi thể Nam Hoa Đế Quân chỉ trong nửa khắc.
“Thi thể Nam Hoa Đế Quân hẳn là ở nơi đây! Ông ta mang theo một tòa ngọc lâu có chứa tàn hồn của vị cấm kỵ kia đến! Vào nơi này rồi, ông ta tất sẽ định gây dựng lại Lục Đạo Luân Hồi, dùng Lục Đạo Luân Hồi làm cho cấm kỵ chuyển thế!”
Diệp Húc lập tức khiến cho ngọc lâu hiện ra, cảm ứng phương vị của Nam Hoa Đế Quân: “Nếu tòa ngọc lâu này thật sự là tòa do Nam Hoa Đế Quân luyện chế kia, tất có cảm ứng đặc biệt với thi thể của ông ta!”
Một đạo hơi thở Mạt Nhật kiếp bay tới tòa ngọc lâu này, cắt đứt cảm ứng của Diệp Húc. Đế Tử Thương đứng trên cao đắc ý cười lạnh nói: “Ngọc Hư, kẻ địch trước mặt mà ngươi còn có thời gian thất thần sao! Ta thật không biết nên nói ngươi quá tự tin hay quá cuồng vọng đây?”
Sắc mặt Diệp Húc trầm xuống, hắn đột nhiên mỉm cười, vung tay áo thu hồi ngọc lâu: “Đế Tử Thương, rốt cuộc tự tin kia của ngươi đến từ nơi nào mà làm cho ngươi có thể thắng được ta?”
“Niềm tin của ta chính là gốc Cây Thế Giới trước mặt ngươi đây! Nó từng cắm rễ hồng hoang, xâu chuỗi thiên địa nhân tam giới, dưới thông U Minh, trên chạm Chư Thiên, cành lá nâng lên vô số vũ trụ, nhưng ở trước mặt Mạt Nhật kiếp thì nó vẫn phải tan thành tro bụi!”