Vị cổ xưa kia trông không hề như ma đầu đầy ma tính, mà ngược lại giống như một vị cổ tiên vô thượng, làm cho người ta vừa thấy là sinh lòng kính ngưỡng.
Khí độ khí chất của ông ta làm cho người ta muốn thân cận, thật sự không ai có thể tưởng tượng được ông ta lại là ác niệm mà Nguyên Thủy Thiên Vương đã chém ra!
Chính vì như thế, ông ta mới làm cho người ta thấy khủng bố.
Nguyên Thủy Thiên Ma, ác niệm của nhân vật hùng mạnh nhất từ xưa đến nay, Đại Đế của Thiên giới Âm Ám Diện, thống lĩnh gần như tất cả các Đế Quân, Thiên Quân, Đạo Quân từ xưa đến nay của Âm Ám Diện. Nhân vật bậc này, bản thân đã cực kỳ khủng bố!
Quan trọng nhất là bọn họ không phải sinh linh thực sự, mà hình thành từ ác niệm do cường giả chém ra. Người chém ra ác niệm càng hùng mạnh, ác niệm hình thành cũng càng mạnh mẽ.
Bọn họ bất tử bất diệt, không có thọ nguyên, cũng không hề chết già. Chỉ có hóa ác niệm đi thì mới có thể giết chết bọn họ.
Hơn nữa, Diệp Húc sớm đã biết những ác niệm đó cũng có thể trưởng thành. Ác niệm hóa thân mà Huyền Thiên Đại Đế chém ra rồi phong ấn trong Hỗn Nguyên Kim Đấu kia, Huyền Thiên Ma Thần, cũng là dựa vào cắn nuốt nhiều cao thủ để tăng thực lực lên, mới có thể thoát khỏi sự khống chế của Hỗn Nguyên Kim Đấu.
Mà ác niệm của Nguyên Thủy Thiên Vương, Nguyên Thủy Thiên Ma, đã tồn tại ở thế gian hàng trăm vạn năm. Ông ta hùng mạnh đến cỡ nào, không ai đoán được!
Ba vị cường giả cấp Thiên Quân là Thiên Hậu, Đại Thế Tôn và Ma Thần Hoàng kia điều khiển chứng đạo chi bảo vây công ông ta, mà cũng chẳng thể lay động được ông ta chút nào. Điều này chứng tỏ, thực lực của ông ta quá nửa là đã đạt tới Đạo Quân!
“Đế Tử Thương cũng ở đây ư?”
Diệp Húc chuyển tầm mắt thì chợt thấy Đế Tử Thương cung kính đứng cạnh Nguyên Thủy Thiên Ma, trong lòng càng thêm kinh ngạc: “Đế Tử Thương sao có thể đi theo Nguyên Thủy Thiên Ma?”
“Ngọc Hư Đế Quân, cùng ra tay đi!”
Đại Thế Tôn thấy Diệp Húc, lòng mừng rỡ không thôi, vội hô to: “Kẻ này chính là ác niệm mà Nguyên Thủy Thiên Vương chém ra, thực lực vô cùng mạnh mẽ. Nếu y nắm Di La Thiên Địa Tháp trong tay, chúng ta sẽ phải chết hết, ngươi cũng không thoát được đâu!”
Tiếng Thiên Hậu nương nương truyền đến: “Đế Quân, nay đại nạn ập xuống, chúng ta nên bỏ qua hiềm khích, cùng nhau kháng địch!”
Ma Thần Hoàng cũng nói với sắc mặt ngưng trọng: “Nếu để y nắm lấy chứng đạo chi bảo trong Ngọc Thanh Cảnh Thanh Vi Thiên này, bất cứ ai cũng không thể cản được kẻ này thu Di La Thiên Địa Tháp! Phật giới, Thiên Phần và Cửu Thiên đều sẽ gặp đại nạn!”
Diệp Húc coi như không nghe thấy mà thi lễ với Nguyên Thủy Thiên Ma, nói: “Nguyên Thủy Thiên Ma, nghe nói tiên sinh chính là Đại Đế của Thiên giới Âm Ám Diện, thống trị thế giới của người chết, không lai vãng với Thiên giới ta. Vì sao tiên sinh muốn cướp lấy Di La Thiên Địa Tháp?”
“Di La Thiên Địa Tháp chính là do ta luyện ra, vì sao ta không thể lấy bảo vật này?”
Sắc mặt Nguyên Thủy Thiên Ma hiền hậu, có một loại khí độ làm cho người khác khâm phục. Ông ta mở miệng nói: “Ta lấy bảo vật t tự mình luyện chế về là chuyện hiển nhiên! Ngược lại các ngươi kia, cướp bảo vật của ta lại còn muốn giết ta, đây là đạo lý gì?”