Diệp Húc ngồi ngay ngắn, trở thành Đế Quân cần đại đạo của bản thân và thiên địa đại đạo tương dung, bởi vậy phải tự chém ác niệm bản thân để cho đại đạo của mình tinh thuần, mới có thể dung nhập thiên địa đại đạo.
Thần hồn của hắn đã hoàn toàn dung nhập thân thể, nếu muốn chém ra ác niệm thì phải phá vỡ pháp môn Lấy thân chứng đạo. Diệp Húc đương nhiên sẽ không để loại chuyện này xảy ra.
“Thân thể ta mở thiên địa, đại đạo của ta chính là thiên địa đại đạo, không cần phải khiến thiên địa đại đạo thừa nhận thân thể! Ta tự chứng nhận Đế Quân, tự chứng nhận nguyên thần, lấy thân chứng đạo, lấy thần chứng đạo, lấy bảo chứng đạo, lấy chứng bất hủ!”
Diệp Húc chấn động thân hình. Thân thể hắn như một tòa Luân Hồi Thiên Môn khác, thiên địa luân hồi thiên đạo đại la hồng mông đều ở trong người, định tự mình chứng đạo.
Cảnh giới Đế Quân tinh thâm uyên bác, hơn xa người ngoài tưởng tượng. Cảnh giới này chính là trụ cột chứng đạo, cần phải lấy đại đạo của bản thân tương dung với thiên địa đại đạo mới có thể chứng đạo thiên quân.
Đây cũng là lấy đạo chứng đạo, chứng thực thiên địa.
Chỉ cần đi ra được bước này là có thể chứng đạo thiên địa, trở thành Thiên Quân.
Diệp Húc lại đi một lối khác, quyết tâm khai sáng ra con đường tự chứng đạo, tự bản thân chứng đạo chứ không cần thiên địa tán thành, không cần được thiên địa đạo đạo thừa nhận, tự chứng nhận thân thể, tự chứng nhận nguyên thần.
Tự chứng nhận thân thể, nguyên thần kia, nói thì đơn giản nhưng kỳ thật rất khó. Với tư chất nghịch thiên của mình, Diệp Húc cũng phải mất trăm ngàn năm cần tu khổ luyện mới có thể tự chứng nhận thành công, đem tất cả thần văn hóa thành thần vận rồi dung nhập vào trong thân thể và nguyên thần, tu thành Đế Quân.
Nhưng giờ, dưới áp lực mạnh như thế đã khiến thần văn hắn ngưng tụ thành thần vận nhanh hơn. Những dải thần vận dài dẹp hạ xuống, dung nhập vào thân thể hắn, bị phần đông chứng đạo chi bảo đè lại, lại có Bàn Vương Khai Thiên Kinh thúc giục nên những thần vận kia kết hợp chặt chẽ với thân thể hắn, hòa lại làm một.
Hành động này tương đương với đám tuyệt đại cường giả Đại Thế Tôn, Thiên Hậu và Ma Thần Hoàng kia thúc giục chứng đạo chi bảo giúp hắn trở thành Đế Quân, bớt đi trăm ngàn năm chuyên tu khổ luyện.
Đương nhiên nó cũng cực kỳ nguy hiểm, nếu đám người Đại Thế Tôn công kích mạnh hơn một chút là có thể trực tiếp nghiền nát Diệp Húc, đánh chết hắn tại chỗ, không có hy vọng trở thành Đế Quân.
Đây là kỳ ngộ hiếm có, nếu không phải đám người Tinh Nguyệt Bồ Đề Phật tổ thúc giục Phật Đế kim thân giúp Diệp Húc ngăn cản một phần uy năng của đám Đại Thế Tôn, Diệp Húc sẽ khó có thể chống đỡ được mà thân tử đạo tiêu, tan thành tro bụi.
Chẳng qua đám người Tinh Nguyệt Bồ Đề Phật tổ vì tự bảo vệ tính mạng bản thân đã giúp cho Diệp Húc.
“Cũng may Nguyên Thủy cổ lộ đã hoàn toàn biến mất, đều bị ta luyện hóa đi. Nếu không Đại Thế Tôn, Ma Thần Hoàng hoặc Thiên Hậu nương nương kia tự mình đến, chỉ một người thôi cũng đủ đánh chết ta rồi!”
Diệp Húc thầm nhủ một tiếng may mắn. Chỉ có đột phá Đế Quân rồi, hắn mới có thể có thực lực chống chọi chính diện với đám người Đại Thế Tôn, giờ thì vẫn chưa được.