Đám người Ly Hận Thiên Chủ trong lòng nghiêm nghị, bọn họ vừa mới thoát khỏi tay Diệp Húc, lại gặp trúng Thiên Hậu, quả thật có thể nói là tránh vỏ dưa gặp dừa, hoạ vô đơn chí!
Diệp Húc hiện nay gần như đã là cường nhân cùng cấp bậc với Thiên Hậu, thực lực của hai người không chênh nhau là bao, cùng là tâm địa gian trá. Có điều so với Thiên Hậu, thì bọn họ lại muốn đối phó với Diệp Húc hơn, bởi vì Diệp Húc tốt xấu gì cùng còn có chút tình người, còn Thiên Hậu tuy đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành nhưng lại vô cùng độc địa!
“Chư vị Đế Quân, bản cung dù sao cũng là ân nhân các các ngươi, nếu như thật sự muốn các ngươi chết, hà tất phải ra tay cứu các ngươi?”
Thiên Hậu liếc thấy sắc mặt của ba vị Đế Quân, liền nhếch miệng cười nhạt, nói: “Các ngươi không cần phải cẩn thận phòng bị bản cung như vậy!”
Ly Hận Thiên Chủ thôi động Hồng Mông kim bảng, ánh mắt cảnh giác vẫn chưa tiêu tan, tập trung chống đỡ, ha ha cười nói: “Nương nương ra tay cứu giúp, chúng ta vô cùng cảm kích, nếu như không còn chuyện gì nữa, chúng ta xin cáo lui!”
“Chư quân khoan đã!”
Thiên Hậu mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Bản cung không những muốn cứu các ngươi, mà còn muốn giúp các ngươi luyện hoá Vô Cực đại đế. Đại Nhật Đế Quân, Vô Lượng thần đàn của ngươi đã bị Ngọc Hư Thần Vương lấy mất, chỉ e với thực lực của ngươi, đừng hòng có thể đoạt lại bộ chứng đạo chi bảo này, bản cung tất nhiên cũng có thể giúp các ngươi một tay, đoạt lại Vô Lượng thần đàn!”
Đại Nhật Đế Quân sắc mặt lúc tối lúc sáng, Vô Lượng thần đàn là bảo vật y mượn từ Hậu Thổ Thế Gia, có ý nghĩa rất lớn đối với y. Y có thể sánh ngang được với các Đế Quân khác để cướp lấy ngôi vị Thiên Đế hay không, tất cả đều phải dựa vào bộ bảo vật này.
Hiện giờ Vô Lượng thần đàn đã rơi vào tay Diệp Húc, y đích thực không có cơ hội đoạt lại, hơn nữa. Vĩnh Hằng Đế Quân, Ly Hân Thiên Chủ cũng không hề một lòng với y, mà ngược lại luôn rất phòng bị, thậm chí còn vui vẻ khi thấy y không thể lấy lại được bảo vật.
Vĩnh Hằng Đế Quân cùng Ly Hận Thiên Chủ ngẫm nghĩ trong lòng, nay Vô Lượng thần đàn của Đại Nhật Đế Quân đã rơi vào tay Diệp Húc, bọn họ luyện hoá Vô Cực đại đế nhất định sẽ vô cùng vất vả, hi vọng xa vời, có điều nếu như được Thiên Hậu trợ giúp, chắc chắn sẽ cực kỳ nhẹ nhàng.
Có điều Thiên Hậu nương nương bỏ qua lợi ích lớn như vậy, nếu như nói là không cần báo đáp, thì có đánh chết bọn họ cũng không tin!
Vĩnh Hằng Đế Quân do dự một lát, thăm dò nói: “Không biết nương nương…”
“Bản cung không có yêu cầu gì khác, chỉ muốn liên thủ cùng chư quân mà thôi.”
Ánh mắt Thiên Hậu chớp động, cười ha ha nói: “Chỉ cần chư vị giúp bản cung một tay, dùng tu vi của các ngươi gia cố thân thể ta, giúp ta đoạt lại Đế Tọa!”
Ly Hận Thiên Chủ nghiêm nghị nói: “Sau khi đoạt lại Đế Tọa, Thiên Đế tam bảo hợp nhất, nương nương liền sẽ có thực lực của Thiên Quân, há chẳng phải là việc bọn ta vẫn đỉnh đế vị, sẽ không còn bất cứ hi vọng gì?”
Thiên Hậu nương nương cười khanh khách nói: “Ly Hận Thiên Chủ, chẳng lẽ các ngươi cho rằng các ngươi bây giờ vẫn còn hi vọng?”