Đám người Vĩnh Hằng Đế Quân, Ly Hận Thiên Chủ đều tự thúc dục chứng đạo chi bảo, bảo vệ quanh thân, không ai có thể ngăn trở Ma Thần Hoàng, để cho y tùy ý rời đi, mà là làm thành một cái vòng tròn lớn, vây Thiên Hậu nương nương vào trong đó.
Diệp Húc thong dong ngồi ở phía trên Đế tọa, nhìn chung quanh một vòng, chỉ thấy tuy đám người Ly Hận Thiên Chủ đằng đằng sát khí nhưng lại không có người nào động thủ, trong lòng không khỏi trầm xuống: “Mấy tên này đúng là lão hồ ly, còn tính cách để ngăn được chi đạo! Xem ra lần này không thể diệt trừ Thiên Hậu, cướp lấy Thiên Đế tam bảo rồi!”
Đón được tâm tư của đám người Ly Hận Thiên Chủ, lòng dạ Diệp Húc biết rõ, đám Đế Quân này sống quá lâu rồi nên đã mất nhuệ khí tiến thủ, chỉ mong có thể duy trì tình trạng hiện nay.
Nếu những cường giả này liên thủ, tất nhiên là Thiên Hậu nương nương không địch lại, nhất định sẽ bị kích sát ngay tại đương trường. Mà Thiên Hậu cường hãn như thế, đầu đội Đế Quan, nắm trong tay Đại Quyền, chỉ sợ mặc dù có chết thì cũng có thể kéo theo vài người.
Đám người Vĩnh Hằng Đế Quân tuy muốn giết chết Thiên Hậu, chấm dứt hậu hoạn, nhưng lại lo lắng mình sẽ là người chết chung với ả.
Hơn nữa, lưu lại Thiên Hậu một mạng, cũng có thể hạn chế Diệp Húc không ngừng trưởng thành!
Thiên Hậu tất nhiên là một mầm đại họa trong lòng bọn họ, nhưng tốc độ phát triển của Diệp Húc càng làm cho bọn họ kinh hãi. Hiện nay bọn họ đã không nắm chắc có áp chế Diệp Húc, diệt trừ xong Thiên Hậu, tất nhiên sẽ không có người nào ngăn cản được hắn nữa, chung quy có thể lập tức trở thành Thiên đế!
Nếu như Thiên Hậu còn sống, lấy ân oán giữa Thiên Hậu cùng Diệp Húc, hai người ắt phải xảy ra những xung đột kịch liệt. Đúng với ý của đám người Ly Hận Thiên Chủ, chế ước các thế lực lớn, gắng đạt được cân bằng cho Thiên giới.
“Xem ra, Đế chiến phải kéo dài rồi.”
Thiên Hậu nương nương cũng không tiếp tục ra tay, đôi mắt đẹp nhìn thoáng qua chung quanh, đem hết thảy những biểu hiện trên khuôn mặt của mọi người thu vào trong mắt, Diệp Húc, Thái Hư, Đoan Tĩnh cùng Đế Tuệ, mặc dù bốn người có ý muốn đánh một trận, nhưng bốn người này lại không phải là đối thủ của mình.
Mà Vĩnh Hằng Đế Quân, Ly Hận Thiên Chủ cùng Đại Nhật Đế Quân lại không có ý muốn liều mạng, thực lực của Thiên Hậu ngày hôm nay tương đương với lúc Ma Thần Hoàng chưa khôi phục, so với Diệp Húc thì cường hoành rất nhiều, làm cho bọn họ cực kỳ kiêng kị.
“Chư vị, Bắc Phương Huyền Thiên Thần giới đến hôm nay vẫn vô chủ, bản cung vì Thiên giới cũng bỏ ra một phần sức lực, cúc cung tận tụy đến chết cũng không từ.”
Thiên Hậu mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Từ nay về sau, Huyền Thiên là nơi bản cung cư trú, nếu chư vị không có dị nghị nào nữa thì việc này hãy quyết định như vậy đi.”
Đám người Ly Hận Thiên Chủ liếc nhìn nhau, yên lặng không nói gì, từ chối cho ý kiến.
Vĩnh Hằng Đế Quân ha ha cười nói: “Thiên Hậu nương nương có thể vì Thiên giới mà dốc lòng dốc sức phục, đó tự nhiên là chuyện tốt.”
Sau một lúc lâu, Đại Nhật Đế Quân cũng chậm rãi gật đầu, Ly Hận Thiên Chủ cũng ngầm đồng ý việc này, thầm nghĩ: “Thiên Hậu núp trong bóng tối, ai cũng phải đề phòng ả đột nhiên đánh lén, để ảg làm người đứng đầu Huyền Thiên, nàng sẽ phải ở ngoài sáng, nếu có động tĩnh gì, thì có thể hợp lực trấn áp ả ngay.”
“Hạng người vô năng, ngay cả một nữ tử cũng không dám giết, chỉ biết ba phải!”