Bên trong Luân Hồi Thiên Môn phía sau Diệp Húc, Đại Đức Thần Vương nhìn thấy Diệp Húc lừa gạt, từ trong tay Thiên Hậu nương nương cướp đi Đế Tọa, không khỏi lâm vào trầm tư.
Minh Đường Thần Vương thấy thế, nghi hoặc hỏi: Đại Đức sư huynh, ngươi làm sao thế?
Ngu huynh từ khi đầu nhập vào dưới trướng lão gia, nhận định lão gia tương lai có thể thành tựu đế nghiệp, cho nên có tính toán vì lão gia lập truyền, để cho người đời sau biết lão gia như thế nào chiến bại quần hùng, bước từng bước một trở thành Thiên Đế, danh thùy bất hủ.
Đại Đức Thần Vương chần chờ một chút, thấp giọng nói: Hiện giờ ngu huynh đã bắt đầu động bút, chỉ là vừa rồi lão gia dùng mưu đoạt Đế Tọa, thủ đoạn có chút không quá quang minh, làm cho ngu huynh không biết nên viết như thế nào…
Minh Đường Thần Vương hiểu rõ, vừa rồi Diệp Húc dựa vào việc đột nhiên tập ngực, làm cho Thiên Hậu tâm thần đại loạn, lúc này mới bức lui Thiên Hậu, cướp đi Đế Tọa, nếu đem việc này ghi lại xuống dưới, tất nhiên có tổn hại thật lớn tới hình tượng của Diệp Húc.
Diệp Húc dùng mưu cướp đi Đế Tọa, chuyện này khẳng định sẽ ở trên con đường xưng đế của Diệp Húc chiếm cứ một phần trọng yếu, không thể không viết, bởi vậy mới làm cho Đại Đức Thần Vương do dự.
Chuyện vừa rồi, ai nếu là dám đồn đi ra ngoài, lão gia ta liền diệt cả nhà! Thanh âm của Diệp Húc truyền đến, không mang theo chút cảm tình.
Đám người Đại Đức Thần Vương nghe nói như thế, không khỏi đều rùng mình một cái.
Diệp Húc khóe mắt run lên, hành động vừa rồi của hắn, đích xác có chút không hợp thân phận.
Hiện giờ hắn đã thành người đứng đầu chu thiên, cùng ngang hang với Đế Quân, nếu lại bị Đại Đức Thần Vương người thành thật này ghi lại vào trong sách, như vậy thanh danh hắn tân tân khổ khổ mới tẩy sạch, liền phải hủy hoại chỉ trong chốc lát.
Nếu phải danh lưu sử xanh, tự nhiên phải tạo cho ta một cái hình tượng thật là tốt…
Thần văn của hắn dũng mãnh tràn vào bên trong Đế Tọa, tinh tế cảm ứng, chỉ cảm thấy Đế Tọa cùng Quyền Hành giống nhau có chứa nhiều dấu vết tinh thần do các đời Thiên Đế lưu lại. Những dấu vết như thế giống như hơi thở, giọng nói và dáng điệu nụ cười của mỗi vị Thiên Đế, như cũ bảo tồn ở trong đó.
Càng làm cho hắn tinh thần rung lên chính là, Đế Tọa có thể câu thông thiên địa đại đạo của Cửu Thiên, so với Thiên Đế Quyền Hành nắm trong tay đại đạo càng thêm thần diệu!
Chính là, Diệp Húc hiện giờ tuy rằng có thể mượn dùng Cửu Thiên đại đạo tu luyện, thể ngộ ra đạo lý càng sâu, nhưng còn không thể làm được đem dấu vết tinh thần lưu lại bên trong Đế Tọa, chỉ cần chưa kết hạ dấu vết ấn ký, liền dĩ nhiên có khả năng bị người cướp đi bảo vật này!
Thiên Hậu nương nương cũng không thể làm được một bước này, hắn tự nhiên cũng không thể.
Trên mặt Thiên Hậu nương nương dâng lên một cỗ u ám, trong lòng giận dữ, Thiên Đế Quyền Hành tuy rằng dừng ở trong tay ả, nhưng Đế Tọa lại bởi vì Diệp Húc thực hiện quỷ kế, ngược lại bị hắn đoạt đi.
Thiên Đế tam bảo công dụng cũng không giống nhau, Đế Quan thêm vào thọ nguyên, có thể cho người có được thọ nguyên của Thiên Quân đích, sống lâu hơn năm mươi vạn năm. Quyền Hành nắm trong tay đại đạo, lực công kích cực mạnh, công kích kèm theo dẫn động Cửu Thiên đại đạo cùng nhau oanh hạ, không thể địch nổi!