Chỉ thấy Thần Vương này bước vào bên trong điện, rồi dừng bước lại, chào hai vị nương nương cùng Diệp Lân, cười ha ha nói: Đại Lực Thần Vương bái kiến hai vị nương nương cùng công tỡ
Hai vị nương nương hơi hơi gật đầu. Diệp Lân cũng không dám chậm trễ, đứng dậy cười nói: Đại Lực thúc phụ khách khí rồi! Tiểu chất thành tựu Vu Hoàng chỉ là việc nhỏ, thế nhưng kinh động thúc phụ, trong lòng rất là bất an. Thúc phụ mau mau mời ngồi, cha ta có đến không?
Đại Lực Thần Vương ngồi xuống, thu liễm một thân thần văn rồi cười nói: Lão gia nghe nói công tử thành tựu Vu Hoàng, thập phần vui mừng, đã muốn xuất quan, phỏng chừng một lát nữa sẽ đến!
Nhiên Mi Lão Phật nghe vậy, sắc mặt biến hóa, trong lòng cũng lo sợ bất an: Ngay cả Thần Vương cũng muốn xưng người nọ là lão gia, chẳng lẽ lần này Phật gia đá phải tảng đá? Không có khả năng, cao thủ Thiên giới có thể đếm được trên đầu ngón tay, chỉ có tam đại Đế Quân. Bọn người kia, nhất định là biết Phật gia ta lợi hại, khoác da hổ kiêu ngạo cố ý làm ta sợ, làm cho Phật gia ta biết khó mà lui...
Y tâm niệm bối rối, đột nhiên lại có một cổ hơi thở mạnh mẽ buông xuống, lại là một Thần Vương đi ra từ hư không, chào hai vị nương nương cùng Diệp Lân, cười nói: Công tử đừng nóng vội, lão gia đến ngay bây giờ!
Diệp Lân cười nói: Ta cũng không phải gấp, chỉ sợ có người nóng nảy.
Nhiên Mi Lão Phật sắc mặt kịch biến, nhất thời khó giữ được bình tĩnh. Đại Lực Thần Vương không phải là đối thủ của y, nhưng hai vị Thần Vương liền đủ sánh vai cùng y, làm cho y không có kết quả tốt.
Lại vào lúc này, lại có một Thần Vương tiến đến, hơi thở mạnh mẽ vô cùng, còn mạnh hơn Nhiên Mi Lão Phật rất nhiều, cười vang nói: Hiền chất, phụ thân ngươi có tới không?
Ra là Đàm Tổ bá bá!
Diệp Lân vui mừng quá đỗi, vội vàng đứng dậy đón chào. Đám người Đại Lực Thần Vương cũng không dám chậm trễ, mặc dù là Tô Kiều Kiều cùng Phượng Yên Nhu hai vị nương nương cũng tự mình đứng dậy nghênh đón, cười nói: Đàm Tổ huynh trưởng, tiểu nhi đột phá thành tựu Vu Hoàng chỉ là việc nhỏ, thế nhưng kinh động huynh, làm cho ta rất áy náy!
Đàm Tổ Thần Vương bước tới trước cười nói: Vậy hẳn là Ngọc Hư Thần Vương còn chưa tới? Kỳ quái, hắn xuất phát sớm hơn ta, hay trên đường có việc?
Ánh mắt của lão chuyển động, dừng ở trên người Nhiên Mi Lão Phật, cau mày nói: Vị này là ai? Lạ mặt quá!
Phượng Yên Nhu hé miệng cười nói: Một tên không biết nặng nhẹ mà thôi, miệng đầy hồ củi, không cần để ý hắn!
Đàm Tổ Thần Vương ồ một tiếng, lập tức ngồi xuống, không nói gì nữa.
Nhiên Mi Lão Phật chỉ cảm thấy hai bắp chân run run. Y thông minh bách biến, giờ phút này dĩ nhiên biết mình tuyệt đối đá phải tảng đá không thể đá, trong lòng không yên: Hỏng bét, hỏng bét, xem tình hình này, vị này quốc chủ hơn phân nửa là con của đầu sỏ, nếu không làm sao có thể kinh động loại đại ma đầu như Đàm Tổ Thần Vương này?