Thái Hư sư huynh, Đoan Tĩnh sư tỷ, Đế Tuệ lão đệ, hết thảy dừng tay.
Ly Hận Thiên Chủ đột nhiên thả người nhảy lên khỏi kim cầu, thoát ly vòng chiến, thân hình run lên, chỉ thấy bên trong Thái Hư thần Phủ Thiên Cơ đại trận rất nhiều U Thiên Thần giới cao thủ cùng Thần Ma do thần vận biến thành nhao nhao bay lên, rơi ở sau ót bên trong Ly Hận giới ba mươi hai bầy thiên, ha ha cười nói: Ba Đại Đế Quân chúng ta đến đây, vốn cũng không có ác ý, chỉ là muốn cùng chư vị sư huynh sư đệ luận bàn một phen, tăng lên kiến thức tu vi cho bản thân mình. Có thể hoà giải, tự nhiên là chuyện tốt.
Ngữ khí của hắn hời hợt, phảng phất như trước ác chiến, hào ngôn diệt môn vậy, chỉ là một câu vui đùa mà thôi, là đám người Thái Hư Đế Quân không chịu nổi một câu vui đùa, lúc này mới đánh đập tàn nhẫn, làm hỏng hòa khí hai bên.
Diệp Húc lòng dạ biết rõ, lơ đễnh, lại cười nói: Ly Hận sư huynh rất rõ đại nghĩa, tiểu đệ bội phục. Đại Nhật Đế Quân, kính xin dừng tay giảng hòa, cùng bàn đại sự.
Đại Nhật Đế Quân cùng Đế Tuệ một trận chiến đã tới tình trạng hừng hực khí thế, hai người trăm ngàn loại thủ đoạn triển khai toàn bộ, một hồi ác chiến, đánh cho Thiên Băng Địa Liệt. Không như một trận ác chiến của Diệp Húc cùng Vĩnh Hằng Đế Quân, song phương chỉ là thăm dò, đợi lúc xuất ra nội tình thì đều dừng tay cả.
Bất quá hai người bọn họ chiến đấu tuy rằng sinh động, Diệp Húc lại không cho rằng bọn họ thật sự đã đánh ra chân hỏa. Đế Tuệ nội tình thâm hậu, Đại Nhật Đế Quân cũng là không kém, hai người không ngừng thỏa thích xuất bản thân nội tình, hiển nhiên còn lưu dư lực, chuẩn bị cho cuộc chiến đoạt đế.
Nếu ai khinh thường bọn hắn, tương lai trên cuộc chiến đoạt đế, khẳng định bị ăn phải cái thiệt thòi lớn.
Tên con ông cháu cha kia, ngày khác lại đến giết ngươi!
Đại Nhật Đế Quân cười lạnh một tiếng, đột nhiên thoát ly chiến đấu, thân hình run lên, chỉ thấy Hạo Thiên Thần giới rất nhiều cao thủ nhao nhao bay lên, như trước rơi vào bên trong Đại Nhật Thuần Dương Cung.
Đế Tuệ lơ đễnh, từ từ đi tới, phất phất tay, Thiên Dao Cơ lập tức thu Thiên Cơ đại trận, cười nói: Ta là con ông cháu cha, các hạ là ngồi không ăn bám, ta và ngươi tương xứng, chẳng biết hươu chết về tay ai, cũng còn chưa biết.
Hai người đối chọi gay gắt, xem ra lại có ý định đánh nhau rồi.
Thái Hư Đế Quân cùng Đoan Tĩnh Đế Quân dắt tay nhau đi tới, ngồi xuống bên cạnh Diệp Húc, ha ha cười nói: Có thể dừng tay ngưng chiến, tự nhiên là đại khoái nhân tâm, mấy vị sư huynh khí độ phi phàm, Thái Hư bội phục.
Những người này đều là những lão hồ ly, ngoài miệng đều nói rất hay.
Lục Đại Đế Quân cùng Thần Vương Diệp Húc ngồi vòng quanh, bản thân khí tức tách ra, hư không chồng chất, nhìn như quá gần, nhưng khoảng cách lại cực kỳ xa xôi, tất nhiên là vì đối với người khác cũng lo lắng, đề phòng đối thủ đánh lén.
Diệp Húc đỉnh đầu Ngọc Lâu, thần kính, Hồng Mông Tử Khí tràn ngập. Đế Tuệ sau lưng trùng trùng điệp điệp Công Đức Kim Luân chuyển động, dựng thẳng lên Lượng Thiên Công Đức Thước. Đoan Tĩnh Đế Quân tế lên Viêm Thiên Thần Lô, trên mặt thần sắc phòng bị. Thái Hư Đế Quân dưới háng Thanh Ngưu, chân đạp kim kiều. Đại Nhật Đế Quân tay nắm Đại Nhật Thuần Dương Cung. Vĩnh Hằng Đế Quân triển khai Vĩnh Hằng đại tự tại tâm pháp, tọa trấn hư không, Ly Hận Thiên Chủ sau đầu Ly Hận giới triển khai, từng vòng Thần Vận chuyển động qua lại.