Trong lúc ngộ đạo, Diệp Húc cố gắng đem đạo toàn thân vận hóa thành thần văn, không thể cử động. Nếu hắn vận dụng bất kì tu vi gì, thì ngộ đạo tâm cảnh sẽ bị cắt ngang, muốn tu thành Thần Vương, vừa lại muốn khổ luyện chuyên cần mấy năm.
Thái Hư Đế Quân biết tình cảnh của hắn, liền chủ động cưỡi trâu ra Thái Hư Thần phủ. Cùng lúc đó, Đoan Tĩnh Đế Quân tế lên Viêm Thiên Thần Lô và bước lên trước nhìn ba vị Đế Quân từ xa.
Hai người bọn họ, một người được Diệp Húc chỉ điểm mới tu thành Đế Quân, một người bị Thiên Hậu Sở nhốt, nhờ Diệp Húc ra tay mới có thể trốn thoát.
Diệp Húc đều có đại ân với bọn họ, tuy nói Đế Quân có thể chặt bỏ mặt trái của mình, vứt bỏ mọi thứ trước đây, nội tâm tinh khiết như một, nhưng ân tình chính là ân tình, không thể xóa bỏ phải báo đáp ngày sau mới có thể thanh tịnh trong lòng.
Đoan Tĩnh Đế Quân tiến lên, thi lễ, nói: “Ba vị sư huynh, ta và các người đều là Đế Quân, tu hành không dễ, hà tất nhất định phải đấu đá qua lại, chẳng lẽ không thể bình an vô sự?
Đại Nhật Đế Quân mở to mắt, điệu bộ đáp lễ, thản nhiên nói: “Lời ấy của Đoan Tĩnh sư tỷ thật sự là ngây thơ! Ngọc Hư Phủ Chủ cùng Đàm Tổ Thần Vương mưu sát Thiên Hậu, đúng là phản nghịch, không thể không giết. Nếu là hai vị có thể giao Ngọc Hư Phủ Chủ ra đây, đảm bảo trăm năm sau Thái Hư Thần phủ vẫn bình an vô sự.
Thái Hư Đế Quân từ từ tiến lên cười nói: “Ha ha. Đại nhật sư huynh lời ấy sai rồi, người quang minh không vu oan người khác, đừng nói Ngọc Hư Phủ Chủ đối với ta có ân. Việc vây giết Thiên Hậu, ba vị sư huynh cũng có tham dự. Ba vị còn đổ lên đầu Ngọc Hư Phủ Chủ, chỉ sợ có chút khi dễ người ?
Thắng làm vua thua làm giặc.
Thân hình Ly Hận Thiên Chủ tiến lên, mỉm cười nói: Lịch sử là do người thắng viết, người thất bại dĩ nhiên là giặc cùng đường.
Quanh thân Đoan Tĩnh Đế Quân thần vận bốc lên, Chúc Dung chân thân hiện ra, đỉnh thiên lập địa, một tay nâng lên Viêm Thiên Thần Lô, đem đặt thần lô uy năng xuống, phát huy tới cực điểm, không vui nói: Thiên Hậu bây giờ vẫn còn sống khỏe, ẩn núp trong bóng tối, chờ thời cơ Đông Sơn tái khởi. Điều này trong lòng Ly Hận sư huynh biết rõ chứ? Ngọc Hư Phủ Chủ đã từng nhờ ngươi thông báo cho các Thần Vương Đế Quân khác, hay là Ly Hận sư huynh không có nói rõ việc này cho người khác biết, không biết ngươi có ý gì đây?
Đại Nhật Đế Quân cùng Vĩnh Hằng Đế Quân trong lòng chấn động, nhìn Ly Hận Thiên Chủ. Hiển nhiên hai vị Đế Quân cũng không biết chuyện Thiên Hậu Nương Nương giả chết, mà Ly Hận Thiên Chủ cũng không nói hai người một tiếng, hiển nhiên mưu đồ gây rối!
Đoan Tĩnh Đế Quân lập tức nhìn ra tiện nghi, hét lên một tiếng, tế lên thần lô, đồng thời đánh tới Vĩnh Hằng Đế Quân, từ đỉnh đầu thần lô, móc ngược xuống, thần hỏa phún dũng, lưu biến quanh thân, tay lấy vi chùy, chùy động thiên địa, ngang nhiên xem Vĩnh Hằng Đế Quân trở thành một cục sắt, gõ thật mạnh!
Thân hình Vĩnh Hằng Đế Quân trấn thủ hư không, bất động như thiên, giơ tay tiếp Đoan Tĩnh Đế Quân nhất kích, không mảy nổi giận, chậm chạp nhìn Tư Lý nói: Ly Hận sư huynh, Chuyện Thiên Hậu Nương Nương chưa chết, ngươi giải thích thế nào?