Tấm pháp thiếp này của Đoan Tĩnh Đế Quân được hai vị nương nương Tô Kiều Kiều và Phượng Yên Nhu tế lên giữa không trung, uy lực kích phát lập tức liên kết với pháp thiếp của Thái Hư Đế Quân, cùng chống lại pháp thiếp của Vĩnh Hằng.
Năm tấm pháp thiếp ở giữa không trung giống như năm tấm kim văn đại bản, ở trên bầu trời bay phất phới, bất thình lình phát ra từng đợt dao động mạnh mẽ đến tột cùng tấn công lẫn nhau, cực kỳ sắc bén, thậm chí so với uy năng của Thần binh còn mạnh hơn vài phần.
Tấm pháp thiếp của Đoan Tĩnh Đế Quân mặc dù tùy ý ngưng tụ thành nhưng Đế Quân đối với đạo lý của sự lý giải đã hiểu tường tận, chỉ một tấm pháp thiếp liền có thể định chắc Thiên Địa Âm Dương, Địa Thủy Phong Hỏa Sơn, vô cùng lợi hại, không hề tầm thường.
Tấm pháp thiếp của Thái Hư Thần Vương thì bất động, Thái Hư Thần Vương chỉ cố thủ không có ý tiến công, nhưng phòng thủ lại cực kỳ chặt chẽ, không thể chê vào đâu được, có thể nói là không có gì nhưng lại mạnh vô cùng.
Mà tấm pháp thiếp của Đoan Tĩnh Đế Quân chiến ý hừng hực, liệt hỏa bay lên không, vô cùng bá đạo, dù sao hai người bọn họ vừa đạt thành tựu đế quân không lâu, không thể không nói đối thủ của họ là Vĩnh Hằng, Ly Hận, Đại Nhật là tam đại đế quân, huống chi là tam đại đế quân liên thủ cùng bọn họ đấu pháp.
Một trận chiến vô cùng bất công, nhưng bọn họ không thể lùi bước, cũng không thể tư mình xuất thủ trước.
Đám người Vĩnh Hằng Đế Quân chưa đích thân xuất thủ, chỉ ra lệnh cho nhân thiếp xuất ra Tấm pháp thiếp, nếu bọn họ xuất thủ hạ tấm pháp thiếp đó xuống, đó là đã đánh mất thân phận địa vị, tự nhận thấp hơn một bậc.
Đợi cho ba vị đế quân buông xuống, khí thế vô hình trung liền yếu đi một phần,
bởi vậy rất khư, hai vị Đoan Tĩnh vừa mới lên đế quân, cũng đành phải chọn thủ đoạn đối kháng tương tự, Nhưng mà lần này đấu pháp nếu bọn họ thua, cũng là tinh thần suy sụp, cũng thấp hơn một bậc.
“Tam Đại Đế Quân liên thủ, đối phó hai tân đế Quân, quả nhiên là da mặt dày.”
Diệp Húc cũng chú ý tới trận đấu pháp này, hừ lạnh một tiếng, nhưng không có đứng dậy, hắn đang ở vào thời kì mấu chốt của Đột Phá Thần VươngĐủ các loại lĩnh ngộ nườm nượp mà kéo đến, thời khắc này tuyệt đối không thể ra tay, liền bày ra cứu giúp.
Hắn không ra tay, đám người Đàm Tổ Thần Vương tuy rằng mạnh mẽ, nhưng so với đế quân còn có một đoạn chêch lệch cưc kỳ xa, không có pháp lực lớn như vậy
tham đự đến cấp độ của cường giả ở giữa đấu pháp bên trong.
Chủ công, tế ta, tế ta!
Phá cẩu Hao Thiên Khuyển này hai mắt tỏa ánh sáng, nhanh nhìn chằm chằm vào đấu pháp trên không, vây quanh Diệp Húc sôi nổi, mặt mày hớn hở nói: “Chủ công, cũng tế ta lên đi!”
Diệp Húc đột nhiên bật cười khanh khách, phá cẩu này tuy rằng tiến bộ thần tốc nhưng chỉ là tương đương với cảnh giới Vu Tổ của cự thú viễn cổ, ở giữa đấu pháp của hai bên Đế quân, chỉ sợ trong nháy mắt cũng không thể giữ vững, sẽ bị nỗ thành cặn bả.
Đồng tử áo xanh kia cười lạnh liên tục, nói: “Đây là thực lực, ngươi chính là Ngọc Hư Phủ chủ Diệp Thiếu Bảo? Ta đã nghe thấy đại danh của ngươi, ngươi chịu có thể tế lên mốt tấm pháp thiếp, ba đối ba, như vậy không cần phải nói lão gia nhà ta khi dễ các ngươi chứ?”