Khi ta chứng đạo, những nơi ta đi qua, đều là ma đất, những lời ta nói, đều là ma âm, hoằng dương ma pháp, tuyên dương ma đạo!
Khi ta chứng đạo, ma đạo vì chính đạo, chính đạo vì ma đạo, âm dương điên đảo, hồng trần thác loạn!
Khi ta chứng đạo, cửu thiên tam giới đều là Ma Vực, tam giới chúng sinh, đều là ma tử, cung phụng chư ma, duy ngã độc tôn!
Thanh âm này của Thương Lão Thương Tang truyền đến, Hồng Mông Mô Thai chấn động không ngớt. Trong lòng Diệp Húc cả kinh, chỉ cảm thấy một loại ma tính Thương Mang bát ngát thâm trầm từ trong chỗ sâu nhất Hồng Mông Mô Thai truyền đến. Ma khí ở bên trong Hồng Mông Mô Thai rung chuyển, thổi quét mọi nơi, hóa thành hoa sen màu đen, hồ nước màu máu, ánh mắt quỷ dị. Ở trong khí Hồng Mông diễn biến ra đủ loại dị tượng, làm cho lòng người hoảng sợ, làm cho người ta bất giác sinh ra một khủng bố ghê gớm.
Ma Thần Hoàng chứng đạo rồi?
Diệp Húc không khỏi nhíu mày suy nghĩ. Ma Thần Hoàng chứng đạo, đây tất nhiên không phải là một tin tức tốt. Bất luận đối với Thiên giới hay là đối với Diệp Húc mà nói, Ma Thần Hoàng thành tựu Thiên Quân, thì đều là một hồi đại tai nạn.
Vị Ma Đế này chí hướng cao xa, mưu đồ thật lớn. Nay Thiên giới không có vua, không có người có thể đấu tranh cùng với y. Người này sau khi chứng đạo, tất nhiên sẽ không an phận thủ thường, khẳng định phải đem xúc tua của mình, kéo dài đến tận Thiên giới, đem Thiên giới ma hóa, biến thành ma thổ.
Hơn nữa, điều gấp gáp nhất lại là, sau khi Ma Thần Hoàng chứng đạo, chỉ sợ rằng Diệp Húc sẽ trở thành người thứ nhất mà vị Ma Đế này muốn giết.
Kỳ quái, Ma Thần Hoàng chẳng lẽ không phải lấy thân chứng đạo?
Diệp Húc cảm ứng được hơi thở của vị Ma Đế này hoàn toàn không giống với lấy thân chứng đạo, mà là một loại phương thức chứng đạo khác. Nhưng mà mặc dù là phương thức chứng đạo của bàng môn tả đạo mà nói thì chính xác, Ma Thần Hoàng vẫn là người đương thời cường đại nhất.
Ở chỗ sâu trong Hồng Mông Mô Thai, đột nhiên truyền đến một cỗ dao động kịch liệt. Hơi thở của Ma Thần Hoàng biến thành càng cường đại hơn, đại đạo thiên thành, làm cho người ta không dám đối địch.
Lập tức, cổ ba động này gào thét đánh úp lại, trải rộng hư không, giống như sóng gợn bình thường chấn động, thổi quét tới toàn bộ Hồng Mông Mô Thai.
Đây là thần niệm của Ma Thần Hoàng dao động, tìm kiếm chung quanh Hồng Mông Mô Thai, tìm kiếm xem Diệp Húc ở nơi nào.
Thần niệm của y mạnh mẽ một cách đáng sợ, làm cho Đế Quân cũng phải nhìn lên. Bên trong Hồng Mông Mô Thai hết thảy đủ loại, kể rõ mồn một trước mắt, giống như là tận mắt nhìn thấy.
Sắc mặt Diệp Húc biến hóa, phía sau có nhiều đạo vận bay lượn, đột nhiên hóa thành một mảnh Hồng Mông, hoàn toàn che giấu hơi thở cùng với tung tích của mình. Cùng lúc đó thân hình cũng hóa thành hư vô, biến mất ở bên trong Hồng Mông Mô Thai.
Cổ thần niệm khổng lồ này từ đất khẽ quét qua, không có dừng lại nhiều.
Ơ, tên tiểu tử kia rõ ràng không ở đây, chẳng lẽ lại đã đi rồi?
Thanh âm của Ma Thần Hoàng vang vọng trong Hồng Mông Mô Thai, khắp nơi đều có thể nghe: Kiền Cung Thần Quân, trẫm muốn đích thân đi gặp Tổ Thần, không được để cho người ngoài quấy rầy! Ngươi dẫn theo các lục cung dư bộ khác, lập tức bắt tất cả mọi người bên trong Hồng Mông Mô Thai cho trẫm!
Thân hình Diệp Húc hiện ra, không gian phía sau Hồng Mông đột nhiên sinh ra biến hóa. Thiên địa khai ích, nhật nguyệt sinh thành, thiên đạo che chở, luân hồi xuất hiện.