Tốc độ của Diệp Húc nhanh đến mức khó có thể tưởng tượng được, nhưng tốc độ của cái đầu lâu cực lớn kia lại càng nhanh hơn. Hư không từng mảng từng mảng sụp vào trong cái đầu lâu này, nhanh chóng đến gần Diệp Húc.
Ma Đế trong Thiên Phần là nhân vật cùng cấp với Thiên đế, cực kỳ dũng mãnh. Dù chỉ là một luồng pháp lực thôi nhưng cũng không phải là thứ mà Diệp Húc có thể chống lại, cho dù hắn có khôi phục trạng thái toàn thịnh, dùng hết mọi thứ thì cũng chẳng thể chống lại đạo pháp lực này của Ma Thần Hoàng.
Cái mồm to đùng kia răng rắc cắn xuống, hiểm lại càng hiểm khép lại sau lưng Diệp Húc. Một tiếng oành vang lên, khí lãng phun ra đánh bay Diệp Húc rơi vào trong Hồng Mông Mô Thai.
“Chạy đi đâu?”
Cái đầu lâu vĩ đại này mở miệng, từ bên trong thò ra một bàn tay khô gầy chộp tới Diệp Húc, xùy một tiếng trảo ra Hồng Mông hỗn độn, hướng thẳng tới Diệp Húc.
“Ma Thần Hoàng này thật lợi hại!”
Trong lòng Diệp Húc cả kinh. Một đạo pháp lực của Ma Thần Hoàng thúc giục thần triều thánh vực lại mạnh mẽ đến mức này, gần như khiến hắn né không được, tránh cũng không xong.
Cũng vào lúc này một tiếng thình thịch vang lên, tiếng tim Tổ Thần đập làm cho khí huyết của hắn tăng vọt, thực lực tăng lên, gào thét nhảy vào trong Mô Thai, biến mất không còn tung tích.
Giữa không trung, bàn tay khô gầy kia không bắt được gì, lập tức rụt về cái miệng lớn trong thiên môn kia, nó phát ra một tiếng gầm giận dữ rồi cái đầu lâu cực lớn đó cũng nhảy vào trong Hồng Mông Mô Thai.
Trong Hồng Mông Mô Thai là một mảnh hỗn độn, bất cứ ai cũng khó mà nhìn được, dù là Đế Quân đến đây cũng chỉ nhìn được mấy trăm dặm. Tất cả quy tắc đại đạo đến nơi đây đều hóa thành hỗn độn, không thể sử dụng chút nào. Trong trời đất chỉ còn một loại đạo, đó là Hồng Mông đại đạo.
Hồng Mông đại đạo chính là đạo khi trời đất chưa được tạo ra, không còn ở trong trời đất ngày nay nữa. Từ xưa đến nay, chỉ có Thanh Đế sinh ra từ trong Hồng Mông khí mới lĩnh ngộ được loại đại đạo này.
Thanh Đế cũng đi vào mộ Tổ Thần nên mới tu luyện Hồng Mông đại đạo đến viên mãn, lại nghịch hành phạt thiên chiến thắng Hạo Thiên Đại Đế, trở thành vị cường giả giết Thiên đế đoạt vị đầu tiên.
Diệp Húc tuy cũng từng tu luyện Hồng Mông Thanh Liên kinh của Thanh Đế, nhưng tâm pháp không hoàn chỉnh, không bao hàm tâm pháp chứng đạo của Thanh Đế nên Bàn Vương Khai Thiên Kinh của hắn cũng không có Hồng Mông đại đạo.
Chiếc đầu lâu cực lớn của Thần Triều Thánh Vực đến đây cũng bị ép cho đến không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng hóa thành một tòa thiên môn lẻ loi trong Hồng Mông.
Thiên Môn mở ra, đạo pháp lực của Ma Thần Hoàng hóa thành một lão giả cao lớn khô gầy, tay chống quải trượng đứng trước cửa, ánh mắt lạnh lẽo quét tới Hồng Mông hỗn độn nhưng không thể phát hiện ra tung tích Diệp Húc.
“Tên tiểu tử này lợi hại thật!”
Lão giả này gõ mạnh trượng xuống, Hồng Mông không gian vạn dặm rung lên dữ dội, giống như một trận động đất ầm ầm rung chuyển không thôi.