Một kích này của Diệp Húc là bá đạo bực nào, Thiên đế đại quyền nện xuống một búa đem thân thể Diêm Tổ Pháp vương ép thành một miếng bánh sắt, gọn gàng đánh chết y ngay ở trên tế đàn.
Mặc dù y là thân thể ma thần, nhưng ở dưới tình huống tu vi khô kiệt, cũng không thể có thể ngăn cản được lực lượng mạnh mẽ của Diệp Húc, trực tiếp bị một kích chùy đánh chết.
Diêm Tổ Pháp vương vừa chết, Diệp Húc nhất thời chỉ cảm thấy xiềng xích khóa thần hồn của hắn trong mi tâm tử phủ rào rào phân giải, không còn tồn tại nữa. Còn hai kiện dị bảo sổ sinh tử, bút phán quan cũng đều tự bình ổn dao động, rơi xuống tế đàn, trong lòng không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
Tuy nói hắn tu luyện lấy thân chứng đạo, thân thể khóa lại thần hồn, đem thần hồn cùng thân thể kết hợp chặt chẽ. Nhưng dù sao lấy thân chứng đạo của hắn chỉ là có thành tựu nhỏ, cũng không viên mãn. Nếu Diêm Tổ Pháp vương tu vi thâm hậu hơn vài phần, đem uy năng sổ sinh tử và bút phán quan tận tình phát huy được, nói không chừng thật sự có thể thần hồn của hắn sẽ bị xuất ra, đưa hắn chém giết đương trường.
Trong lòng Diệp Húc còn sợ hãi, uy năng hai kiện Đế Binh sổ sinh tử bút phán quan này, làm cho người ta khó lòng phòng bị, cho dù tu vi thông thiên triệt địa, gặp phải loại bảo vật này, nếu không tu luyện dĩ thân chứng đạo mà nói, cũng có thể thân tử đạo tiêu một cách kỳ quái.
Nếu hắn không có tu luyện Bàn Vương Khai Thiên Kinh, không có được lấy thân chứng đạo đại thần thông, lần này nhất định đã bị Diêm Tổ Pháp vương chém giết thần hồn, xóa đi thọ nguyên.
Ngọc lâu, thu!
Diệp Húc bay lên trời, đem tế đàn tính cả sổ sinh tử bút phán quan cùng với xác chết Diêm Tổ Pháp vương cùng nhau thu vào trong lầu, tay cầm Thiên đế đại quyền, đằng đằng sát khí, hướng bốn phía quét tới. Chỉ thấy Luân Hồi Pháp Vương cùng Già Lam Bà Pháp vương hai người đều thúc dục bảo vật của mình, chính hướng hắn ầm ầm kích tới, cũng là tính tới cứu viện Diêm Tổ Pháp vương.
Bọn họ cứu viện không thể bảo là trễ, nhưng mà Diêm Tổ Pháp vương chết quá nhanh, làm cho bọn họ căn bản không kịp cứu được y ở trên tay Diệp Húc. Giờ phút này công kích của hai người bọn họ đã phát ra, cũng không kịp thu hồi.
Luân Hồi Pháp Vương, Già Lam Bà, Diêm Tổ đã chết, các ngươi cũng sẽ cùng đi theo y thôi!
Diệp Húc vung tay lên, vung lên Thiên đế đại quyền đón nhận luân hồi mảnh vỡ oanh đến, chỉ nghe cạch một tiếng vang thật lớn, khối mảnh vỡ cực đại này lên tiếng trả lời bay ra. Luân Hồi Pháp Vương thân hình rung mạnh, trong miệng phun ra huyết, Già Lam Bà khống chế tứ tôn thân ngoại hóa thân nhất tề công tới, ý đồ cứu Luân Hồi Pháp Vương từ trong tay Diệp Húc.
Đối với công kích của ả Diệp Húc làm như không thấy, bước nhanh đến phía trước, vung lên Thiên đế đại quyền lại thật mạnh nện xuống, cùng lúc đó công kích của Già Lam Bà pháp vương tứ đại thân ngoại hóa thân, nhất tề dừng ở trên người Diệp Húc, chỉ nghe thình thịch oành mấy tiếng nổ, như trung bại cách.
Đắc thủ rồi!
Già Lam Bà trong lòng vui vẻ, nhưng lại hoảng sợ nhìn thấy Diệp Húc thừa nhận một kích mạnh nhất của ả àm vẫn bình yên vô sự, vung lên đại quyền lại thật mạnh đánh bay Luân Hồi Pháp Vương. Ả không khỏi sợ tới mức vong hồn xuất khiếu, không dám tiếp tục công kích Diệp Húc, mà xoay người chạy trốn, âm thanh kêu lên: Luân Hồi Pháp Vương, ngươi kiên trì một lát, lão nương tìm cơ hội báo thù cho huynh!