Thần Hoàng Thái Tử vừa chết, hơn ba mươi pho tượng Thần Vương dưới trướng của gã trong mắt cũng không khỏi lộ ra vẻ kinh hãi muốn chết, cùng kêu to một tiếng, chạy tán loạn về bốn phía, không dám tiếp tục cùng Diệp Húc tiếp tục chiến đấu.
Diệp Húc đem theo Thiên Đế đại quyền, do dự hạ xuống, không tiếp tục truy giết nữa. Hắn vốn cho là mình sắp còn phải có một tràng ác chiến, thật không ngờ Thần Hoàng Thái Tử bỗng dưng lăn ra chết.
Cái chết của Thần Hoàng Thái Tử cực kỳ quỷ dị, gã vốn còn chiến lực rất mạnh, hơn nữa hơn ba mươi pho tượng Thần Vương, tuyệt đối có thể cho Diệp Húc một trận chiến này cực kỳ vất vả. Thậm chí nói không chừng gã còn có cơ hội lật bàn, chiến thắng Diệp Húc.
Nhưng mà một vị cường giả cứ như vậy lặng yên không một tiếng động mà chết, thật sự là một việc không thể nào giải thích nổi.
Diệp Húc đưa tay chộp tới, đem xác chết Thần Hoàng Thái Tử nắm trong tay không khỏi nhíu mày. Hắn có thể đủ cảm giác được Nguyên Thần của Thần Hoàng Thái Tử chưa hủy diệt tiêu tán, pháp lực của gã vẫn còn, thậm chí trái tim y còn đang đập, nhưng thần hồn của gã đã không cánh mà bay. Thọ nguyên giống như lập tức bị người lau đi, sinh cơ thanh linh bừng bừng lập tức biến thành tử khí trầm lặng.
Đây là thủ đoạn gì? Rõ ràng có thể vô thanh vô tức xóa đi tất cả thọ nguyên của người khác, lặng yên bên trong liền đem thần hồn một vị cao nhất Thần Vương chém giết?
Diệp Húc không khỏi rùng mình một cái, loại thủ đoạn này làm cho người ta khó lòng phòng bị, vượt qua nhãn giới kiến thức của hắn. Vô thanh vô tức giết người, kẻ bị giết không hề hay biết thọ nguyên liền bị thanh linh, thần hồn bị trảm, đi đời nhà ma.
Nguyên thần của Thần Hoàng Thái Tử bắt đầu hủy diệt, dung nhập trong trời đất, tim đập cũng dần dần ngừng đập.
Đột nhiên, vài tiếng kêu thảm thiết truyền đến, Diệp Húc vội vàng theo tiếng kêu nhìn lại, chỉ thấy những thần vương này bỏ chạy mới tới trước cửa thần triều Thiên Môn, liền đột nhiên ngã xuống. Tiếp theo một tòa mảnh nhỏ Lục Đạo Luân Hồi to lớn từ trong Thiên Môn xông tới, nghiền ép đương trường, xông tới từng tôn từng tôn Thần Vương trong Thiên Môn nghiền chết.
Còn có một tòa quỷ khí dày đặc Quỷ Môn Quan, thật lớn ở bên trong môn hộ. Một vị lão ẩu run rẩy khanh khách cười quái dị vươn ra một cánh tay như móng gà khô, trực tiếp xuyên thủng ót một vị Thần Vương, còn có ba vị mỹ kiều nương nũng nịu, giờ phút này cũng hóa thành dữ tợn ác sát, ra tay giết người
Bốn ma thần này rõ ràng là xác chết của tiên nhân từ xưa, sinh tiền thực lực nhất định mạnh mẽ vô cùng, có thể so với đương kim Đế Quân trên đời, không biết vì sao bị Già Lam Bà Pháp vương tìm được, luyện thành thân ngoại hóa thân.
Luân Hồi Pháp Vương, Già Lam Bà Pháp vương?
Diệp Húc giật mình thu hồi xác chết Thần Hoàng Thái Tử, đỉnh đầu hiện lên một gốc Cây Thế Giới, không ngừng hấp thu năng lượng trong thế giới thụ, mưu cầu mau chóng khôi phục tu vi.
Đám người Luân Hồi Pháp Vương cũng không phải tên xoàng xĩnh, nếu Diệp Húc không phải ở bên trong mộ Tổ Thần, tiếp cận địa phương tổ thần, ba người này đều có thể nói là kình địch của hắn. Cho dù Diệp Húc toàn lực ứng phó, đều chưa hẳn đã có thể thắng được một người trong đám ba người bọn họ.