Tinh quang trong mắt Luân Hồi Pháp Vương chớp động, rồi đột nhiên y ngửa mặt lên trời cười to, đoạn thò ra mội cái tay lớn chộp tới hướng Diệp Húc, điềm nhiên nói: Ngọc Hư Phủ Chủ, ngươi còn muốn đi sao?
Trong mắt của y sát khí bắn ra bốn phía, lúc trước y đem hết toàn lực cuối cùng mở ra Huyền Thiên địa cung. Nguyên bản tính đạt được khí vận Mười Tám Tầng Địa Ngục trong địa cung, nhưng không ngờ bị Diệp Húc nhanh chân giành trước, làm cho khí vận Mười Tám Tầng Địa Ngục kia hết thảy trở thành hư không, thậm chí cả tòa địa cung kia cũng chuyển thành không, đến ngay cả chút lông cũng không còn lại, thật sự là đáng giận đến cực điểm.
Y vốn định đoạt lấy khí vận Mười Tám Tầng Địa Ngục, dốc lòng tu thành Đế Quân, không ngờ lại bị Diệp Húc nhanh chân giành trước, làm cho y có muốn tu thành Đế Quân, cũng còn không biết phải tiêu phí mất bao nhiêu năm. Loại thâm cừu đại hận này không thua gì mối thù đoạt vợ, nỗi hận giết con.
Đối với y mà nói, Luân Hồi thái tử nhi tử của y bị Diệp Húc đánh nát thân thể, gần như tất cả thần hồn đều diệt, ngã xuống lại không có gì to tát cả.
Khi đó, Diệp Húc chỉ là một tiểu nhân vật, ngay cả Vu Tổ cũng không phải, lại có thể thay đổi diện mạo, tránh thoát y cùng với Nhiên Mi Lão Phật điều tra, để tiêu diêu tự tại mà thoát đi.
Luân Hồi Pháp Vương chỉ được nhìn thấy mặt mũi thực sự của Diệp Húc là trong một trận chiến triều hội ở Thiên giới. Diệp Húc cùng Chư Thiên Thần Vương vây công Thiên Hậu Nương Nương, thậm chí Diệp Húc còn chống lại đám người Thuỷ Tổ Thần Vương, Yêu Thần Vương vây công, cảnh tượng đó cũng lọt vào trong mắt Luân Hồi Pháp Vương.
Thực lực của Diệp Húc có thể so với Thần Vương lại càng làm cho y cực kỳ giận dữ. Y cho rằng toàn bộ đều nhờ khí vận Mười Tám Tầng Địa Ngục, mới khiến cho Diệp Húc trong thời gian thật ngắn có được thành tựu như thế, mà đáng ra vinh quang này phải thuộc về y. Thế mà hết thảy thành công này lại thành của Diệp Húc, bởi vậy làm cho y càng thêm hận thấu xương đối với Diệp Húc.
Giết người này, đoạt lại khí vận Mười Tám Tầng Địa Ngục từ trên người hắn, ta vẫn có thể trở thành Đế Quân, một lúc nhiều thêm mười vạn năm thọ nguyên!
Mấy năm gần đây, y đã không tiếc tiêu hao hàng vạn năm thọ nguyên để nâng cao tu vi, nhưng chỉ tăng lên tới cảnh giới Thần Vương đỉnh phong, cách đến cảnh Đế Quân hãy còn một khoảng cách khá xa. Bởi vậy giết Diệp Húc, cướp lấy khí vận trên người Diệp Húc, là việc mà y bắt buộc phải làm.
Diệp Húc làm như không thấy bàn tay to của Luân Hồi Pháp Vương với đến. Hắn nhấc chân bước vào bên trong Thiên Hà, cái tay lớn của Luân Hồi Pháp Vương kia mới vừa tới bên cạnh Thiên Hà, liền rơi vào trùng trùng khí giữa không trung. Chỉ thấy cái tay lớn này liên tục phá vỡ không biết bao nhiêu thời không, rốt cục kiệt lực, không thể lại tiếp tục chộp tới Diệp Húc.
Trong mắt Luân Hồi Pháp Vương tinh quang chợt lóe lên, y hừ lạnh một tiếng, vươn người đứng dậy, rồi cũng đi nhanh đến hướng Thiên Hà, cười lạnh nói: Ngọc Hư Phủ Chủ, bản thân ta muốn nhìn xem ngươi làm sao chạy ra khỏi lòng bàn tay của ta!
Cùng lúc đó, Diêm Tổ Pháp Vương, Già Lam Bà Pháp Vương cũng đồng thời cất bước, một tả một hữu đi vào bên trong Thiên Hà.
Già Lam Bà cười khanh khách nói: Thần Hoàng Thái Tử, ngươi muốn thủ hộ hoàng triều Thánh Vực, xem ra là không thể tiến vào mộ Tổ Thần rồi, đợi lão thân giết Ngọc Hư Phủ Chủ, đem đầu của hắn về cho ngươi, để làm nguôi cơn giận của thái tử!