“Lẽ nào là Yêu Thần Vương?”
Diệp Húc trong lòng nhảy dựng lên, liền đó lại phủ định suy đoán của mình, luồng yêu khí này cực kỳ nồng đậm, nhưng lại hoàn toàn không giống với khí tức bá đạo không gì sánh được của Yêu Thần, luồng khí tức này tuy đáng sợ, nhưng lại không mang theo ác ý.
Một giọng nói nua truyền đến từ phía sau hắn: “Ngọc Hư Phủ chủ thật to gan, dám đứng trong Kim Loan bảo điện, nhìn thẳng vào ngai vàng Thiên Đế, lẽ nào cũng có ý đồ gì không thể chia sẻ với người khác?”
Diệp Húc xoay người nhìn lại, chỉ thấy một vị lão nhân tóc bạc trắng đứng cách mình không xa, trông có vẻ tuổi già sức yếu, không hề giống một cao thủ, mà ngược lại giống như không ông lão bình thường.
Quanh thân lão tràn ngập yêu khí nồng đậm, hẳn không phải là loài người, mà là một yêu vật tu thành Thần Vương.
Diệp Húc mắt lộ dị sắc, trong con ngươi đột nhiên xuất hiện hai tấm nghiệt kính, ánh mắt quét về phía lão nhân này, hắn lấy nghiệt kính làm mắt, có thể nhìn thấu tất cả mọi thứ, lập tức có thể nhìn thấy hết mọi chuyện trước đây của vị lão nhân này, cười nói: “Thì ra là ngươi, ngươi lại dám đến nơi này, cũng thật to gan!”
“Ngươi có thể nhìn ra mặt thật của lão?” Lão nhân kinh ngạc vạn phần, bắt đầu cảnh giác, nhìn quanh bốn phía.
Diệp Húc cười nói: “Trong đương thế hiện nay, có thể nhìn thấy mặt thật của ngươi chỉ có hai người, một người là Luân Hồi Pháp Vương trong Thiên Phần, còn người kia chính là ta, có điều Luân Hồi Pháp Vương chỉ là loại thủ thuật nhỏ, còn ta mới là chuyên gia, nếu như vẫn còn luân hồi, có thể chuyển thế trùng sinh, thì ta thậm chí có thể nhìn ra được tiền kiếp của ngươi.”
“Thì ra là thế, Ngọc Hư Phủ chủ thần thông quảng đại, nếu đổi lại là thời viễn cổ xa xưa, thì cũng không khác với Kim Tiên là bao.”
Lão nhân kia thở phào nhẹ nhõm, vẫn toát lên vẻ tuổi già sức yếu, thở phì phò nói: “Ngọc Hư Phủ chủ, chủ nhân nhà ta có lời mời.”
Diệp Húc đứng im, mỉm cười nói: “Chủ nhân nhà ngươi? Đừng có làm trò nữa, trong đương thế hiện nay, còn ai có thể làm chủ nhân của ngươi được? Nói thật đi, ngươi tới làm gì?”
“Chủ nhân nhà ta chính là Tạo Hoá Thần Vương, lão phụng mệnh Thần Vương cùng Vương Phi, đặc biệt đến mời Ngọc Hư Phủ chủ đi gặp.”
Lão nhân kia không đáp lại câu hỏi của Diệp Húc, tiếp tục ha ha cười nói: “Thần Vương nhiều lần cho mời Ngọc Hư Phủ chủ, nhưng phủ chủ lại một mực từ chối, đến nay vẫn chưa được gặp mặt, hiện giờ phủ chủ cũng đang ở triều hội, tất nhiên phải đến chào hỏi một câu. Thần Vương nếu như gặp được phủ chủ, nhất định sẽ rất vui mừng.”
Diệp Húc có chút hổ thẹn, Tạo Hoá Thần Vương đích thực từng mấy lần mời hắn, chỉ là khi đó hắn lo lắng thực lực của mình còn quá thấp, không thể cùng đứng cùng ngồi với Thần Vương, nên mới không đi gặp Tạo Hoá Thần Vương.
Có điều Tạo Hoá Thần Vương đối với hắn lại không tồi, từng ngăn cản Yêu Thần ra tay với hắn, đã cứu hắn một lần.
Diệp Húc đanh định đáp lời, đột nhiên chỉ nghe thấy một giọng nói thản nhiên: “Rất vui mừng sao? E là chưa chắc đâu! Tạo Hoá Thần Vương nếu như nhìn thấy một bộ thi thể, thì còn vui mừng cái nỗi gì nữa?”
“Sư tôn…”