Năm đó khi Diệp Húc vừa mới đặt chân tới thiên giới, chỉ là một tôn Vu Hoàng, nào có ai thèm để mắt đến hắn? Vậy mà bây giờ, hắn lại có thể luyện hóa đỉnh cao Vu Tổ, có thể nói là người đứng đầu xếp dưới Thần Vương, ngoại trừ Thần Vương Đế Quân, không một ai có thể là đối thủ của hắn!
Thậm chí, hắn còn có ý đồ khai tông lập phái, chiếm lấy Ngọc Hư Cung, đuổi Thiên Hậu ra ngoài.
“Nếu như ta khai tông lập phái, tất nhiên không thể lại lấy tên là Hoàng Tuyền Ma Tông, Triều sư bá có ý định sáng lập Hoàng Tuyền Ma Tông trên thiên giới, ta làm sao có thể dành miếng ăn với hắn? Hừ, chi bằng cứ gọi là Ngọc Hư Phủ là được rồi!”
Diệp Húc thầm tính toán trong lòng, dự định dùng tu vi của mình tế luyện lại toàn bộ Ngọc Hư Cung, luyện hết cả tiểu nguyên giới, khiến Thiên Hậu không thể ẩn nấp, từ đó chiếm lấy hoàn toàn nơi đây!
“Thanh Hủy lão ca, Thiên Hậu lúc này chẳng lẽ thật sự không có ở Ngọc Hư Cung?” Diệp Húc khẽ xao động, cười nói.
Thanh Hủy Lão Tổ cười nói: “Lão đệ, ngươi không biết đấy thôi, thiên triều cứ mười năm lại phải tổ chức triều hội một lần, toàn bộ quan viên từ ngũ phẩm trở lên đều phải đến triều kiến Thiên Đế cùng Thiên Hậu, thương nghị thiên hạ đại sự. Triều hội lần trước chính là mười năm trước, do Thiên Hậu chủ trì, mọi người ồn ào nhốn nháo, phân cách phạm vi thế lực, địa bàn, tế bái Thương Thiên Đế Tôn. Triều hội lần này, lão gia nhà ta Thái Hư Thần Vương sợ rằng địa bàn của mình bị người ta chia cắt, nên cũng đã đi rồi.”
Diệp Húc không khỏi nổi nên hứng thú, khẽ khom người cười nói: “Thì ra là các đại lão thiên triều tụ họp phân chia địa bàn, ta thân là Ngọc Hư Phủ chủ, Quang Chính Đại Phu, quan cư tam phẩm, nên có địa bàn rộng lớn đến đâu?”
Thanh Hủy Lão Tổ ha ha cười nói: “Quan chức tam phẩm, có lẽ được khoảng tỷ dặm, phạm vi sở hạt gồm thánh vực, môn phái vừa phải, mỗi năm đều phải tiếnống linh mạch, tài nguyên, thần kim thần liệu, là một lượng của cải cực lớn. Nếu như là Thần Vương, thì lại càng đáng sợ, có thể chiếm phạm vi cả tỷ vạn dặm! Đế Quân lại càng kinh khủng hơn, nắm giữ một giới, ngay cả Thần Vương Cũng phải cống náp cho hắn! Lần này Thiên Ky Doanh diệt vong, chư thiên Thần Vương không một ai quan tâm trợ giúp, đoán chừng muốn thâu tóm địa lãnh địa của Thiên Ky Thần Vương, cùng nhau chia sẻ!”
Diệp Húc khẽ xao động, phân chia địa bàn trong triều hội, hắn rất có hứng thú với việc này, hoàn toàn không phải vì hắn có dã tâm đối với những địa bàn này, mà là nếu như hắn khai tông lập phái, môn hạ có cả đống phải nuôi, mấy trăm cái miệng ngày nào cũng cần một lượng lớn linh khí, hao tốn rất nhiều linh mạch, nếu không có đất thuộc quyền sở hữu của mình, thì chẳng lẽ lại làm thổ phỉ như trước đây, đi cướp bóc khắc nơi?
“Nếu như ta có thể có chỗ trong triều hội, thì cũng sẽ đất trong thiên giới, được sự công nhận của chư thiên Thần Vương!”
Hắn không muốn ăn nhờ ở đậu lâu dài, đem sự sống chết của người nhà mình giao cho Thiên Hậu nương nương loại người ngang ngược có dã tâm này, âm thầm tính toán nói: “Ta đường đường là nam nhi, sao có thể bị Thiên Hậu thao túng? Chỉ cần ta ra khỏi đạo môn, lấy vu nhập đạo, trở thành Vu Tổ, thì sẽ không cần phải để ý đến sắc mặt Thiên Hậu nữa, cũng không phải sợ chư thiên Thần Vương truy sát, lậpà nên sự nghiệp của riêng mình!”
Hắn không hề nói phóng đại, mặc dù hiện nay thực lực của hắn kém xa chư thiên Thần Vương, nhưng sau khi ra khỏi đạo môn, lấy vu nhập đạo, tu vi thực lực của hắn chắc chắn sẽ có biến hóa nghiêng trời lệch đất!