Việc sử dụng Thanh Vi Chứng Đạo ân thực sự rất tiêu hao, trong ngọc lâu còn vài cái Thượng Thanh linh mạch còn thừa lại đều bị Diệp Húc lấy ra sử dụng hết. Bây giờ trong ngọc lâu của hắn trừ mấy mảnh nhỏ Ngọc Thanh linh mạch thì không còn cái linh mạch nào cả.
Trình độ hiện tại của ta không đủ để luyện hóa thần văn trong Ngọc thanh linh mạch, xem ra chỉ có thể tạm thời dừng việc tu luyện lại thôi.
Diệp Húc thở dài, không có nhiều linh mạch, hắn chỉ có thể dừng chân ở cấp độ cao nhất của Thánh Hoàng mà thôi, vô lực tiến thêm bước nữa.
Không biết Vô Tướng Hoàng tu luyện thế nào rồi?
Ở bên trong Thần Cốt thành, hơi thở Vô Tướng Hoàng càng ngày càng mạnh, dần dần phát sinh biến dị, mặc dù đám người Man Tổ không thúc dục nơi này của Thần Cốt thành nhưng khí tức của hắn cũng có thể ngăn cản một phần dư âm của Mạt Nhật Kiếp xâm nhập, giảm áp lực cho đám người Man Tổ rất nhiều.
Điều này nói rõ, Vô Tướng Hoàng đã tiến đến rất gần với cảnh giới Thần Vương rồi. Đạo vận chuyển động xung quanh thân thể hắn đã bắt đầu chuyển thành thần văn!
Vu Tổ cùng Thần Vương, tuy rằng đều là cảnh giới Tam Thần Vương, nhưng thực lực chênh lệch rất lớn. Vô Tướng Hoàng thân là đệ tử của Đại Thế Tôn, Phật Đế của Phật giới, nguyên bản tu vi kiến thức có thể nói cực kỳ cao minh, lại trải qua vạn năm dày công tích lũy, lần này lại có Ngọc Thanh linh mạch từ Diệp Húc, rốt cục cũng bước một bước cuối cùng, thành tựu trở thành Thần Vương!
Tu vi của hắn càng tăng tiến, áp lực lên đám người Man Tổ ngày càng nhẹ nhàng đi. Hơn mười ngày thời gian trôi qua, đám người Man Tổ đã có thể không cần thúc dục thần xương thành lũy nữa, dư âm Mạt Nhật Kiếp cũng rất ít có cơ hội xâm nhập vào trong thành uy hiếp bọn họ.
Nhưng mà so sánh với khí tức Thiên Hậu nương nương trước đây, Vô Tướng Hoàng vẫn còn kém rất nhiều, tiền nhiệm Thiên Hậu có thể che chở cả hòn đảo, chu vi cả ngàn dặm, mà Vô Tướng Hoàng bây giờ chỉ có thể che chở Thần Cốt thành, có thể thấy được mặc dù cùng là Thần Vương, nhưng vẫn có những chênh lệch rất lớn.
Diệp huynh đệ, ta vẫn còn buồn bực một việc.
Man Tổ liếc mắt nhìn Diệp Húc, không nhịn được nói: Ngươi không giống như là bị người trấn áp, bỏ rơi lại Hải Nhãn, ngược lại giống như là chính mình cố ý đi vào, hơn nữa lại còn mang theo rất nhiều linh mạch, có phải mục đích ngươi đến là trao đổi lấy bảo vật của chúng ta phải không? Hay là, lão đệ ngươi có đường thoát thân khỏi nơi này?
Đám người Huyền Vũ lão tổ đều nhìn chằm chằm Diệp Húc, Hàn Minh lão tổ lắc đầu cười nói: Man Tổ, ngươi suy nghĩ nhiều rồi, cho dù có là Thần Vương cũng không thể thoát khỏi nơi này, Diệp lão đệ tuy rằng rất mạnh, nhưng vẫn còn chưa so sánh được với thượng cổ Thần Vương đâu? Ta đoán chúng ta bị vây ở chỗ này, đến lúc chết cũng không biết cách nào đi ra đâu.
Sắc mặt đám người Huyền Vũ lão tổ ảm đạm, gật đầu nói: Nói không sai. Hải Nhãn trước kia từng trấn áp một lúc hơn hai mươi vị Thần Vương, người nào cũng có thực lực khủng bố? Những vị Thần Vương từng liên thủ, ý đồ từ Hải Nhãn thoát thân, nhưng đã không thể thành công.