Đám người Vô Tướng Hoàng nhìn lại, chẳng biết Diệp Húc đã đi ra từ bao giờ, đang ung dung tiến lại trước mặt mọi người.
Ở phía sau hắn, cánh cửa Luân Hồi rõ ràng đã gần như toàn bộ khai mở, đạo vận tràn ngập, không ngừng quấn quýt xung quanh thân thể Diệp Húc, mi tâm hắn còn nổi lơ lửng một ngọc thụ, cành lá sum xuê, rễ cây uốn lượn, đồng thời cũng đang đắm chìm mình trong đạo vận.
Hắn làm mọi người có cảm giác, khi hắn đi giống như trời đất di chuyển, khí phách vô cùng. Tướng mạo của hắn so với hai năm trước không có chút nào biến hóa, nhưng xung quanh thân lại ẩn chứa lực lượng to lớn hơn nhiều so với trước, làm cho người ta không thể khinh thường được!
Thậm chí Man Tổ cảm giác được lúc này tu vi và lực lượng của Diệp Húc chỉ sợ còn cao hơn so với mình lúc đỉnh cao. Thật sự là cao hơn, sự cao hơn này không phải do tạo ra bởi vu bảo gì, mà đơn thuần là cao hơn về tu vi thực lực!
Hai năm trước, bọn họ lần đầu tiên gặp nhau, có thể nói hai người tương xứng với nhau, do Diệp Húc mượn dùng uy lực của Thần Binh mới có thể trấn áp được Man Tổ. Mà nay Diệp Húc chỉ cần tay không là có thể cùng Man Tổ ở trạng thái đỉnh phong tranh đấu, có lẽ tu vi đã gấp bốn năm lần khi trước!
Hiện tại, chỉ sợ trong những Vu Tổ có mặt tại đây, trừ bỏ lão quái vật Vô Tướng Hoàng, chắc không người nào dám nói mình có thể mạnh hơn Diệp Húc!
“Tu vi của ngươi...” Man Tổ lắp bắp nói
Diệp Húc khiêm tốn nói: “Ta trong hai năm qua chuyên cần tu luyện không ngừng, cuối cùng có được một chút thành tựu nho nhỏ”
“Một chút thành tựu...”
Đám người Man Tổ liếc nhìn nhau, trong lòng âm thầm oán thầm không thôi: “Thành tựu nho nhỏ này của ngươi, cũng thật không nhỏ chút nào a....”
Hai năm trước, Diệp Húc đã gần mở ra thêm một cái Đạo Môn, mà nay Đạo Môn đã toàn bộ khai mở, tốc độ tu luyện như thế nếu so sánh với bên ngoài có thể nói là tốc độ tuyệt đỉnh. Mà ở trong Hải Nhãn, việc giữ cho tu vi không lùi lại là đã cực kỳ khó khăn, nhưng tu vi Diệp Húc lại tự nhiên có một bước nhảy vọt, quả là một chuyện lạ lùng chưa từng nghe!
“Diệp huynh đệ, chẳng lẽ ngươi vẫn còn có linh mạch?”
Vô Tướng Hoàng đột nhiên nghĩ đến chỗ mấu chốt, vội vàng dò hỏi: “Không biết ngươi còn có bao nhiêu?”
Diệp Húc làm ra vẻ khó khăn nói: “Linh mạch của ta thật sự không còn nhiều lắm...”
Mọi người nghe lại câu nói quen thuộc, sắc mặt không khỏi âm trầm lại, Diệp Húc vội vàng nói: “Lần này thật sự là không còn nhiều rồi. Linh mạch trên người của ta, một nửa đã trao đổi với các ngươi, một nửa lưu lại cho mình tu luyện, nay ta trải qua hai năm khổ tu, lại luyện chế vài món Tổ Binh, nên số Thượng Thanh linh mạch còn thừa không còn bao nhiêu nữa, chỉ còn có chừng mười cái, miễn cưỡng đủ chi phí hàng ngày mà thôi”
“Chừng mười cái Thượng Thanh linh mạch, số đó là miễn cưỡng đủ cho ngươi chi phí hằng ngày sao?”
Huyền Vũ lão tổ rụt cổ vào trong mai rùa, nói thầm: “Thổ tài chủ...”
“Nhưng ta vẫn còn có mấy cái mảnh nhỏ Ngọc Thanh linh mạch”
Diệp Húc liếc mắt nhìn thật sâu Vô Tướng Hoàng, ý vị thâm thúy nói: “Vô Tướng lão tổ, nếu ngươi định mượn linh mạch của ta dùng để đột phá trở thành Thần Vương, như thế mà nói...giữa chúng ta vẫn có thể thương lượng”
Vô Tướng Hoàng lộ ra vẻ vui mừng như điên, Ngọc Thanh linh mạch so với Thượng Thanh linh mạch xa hoa không biết gấp bao nhiêu lần, mặc dù là mảnh nhỏ Ngọc Thanh linh mạch, Thượng Thanh linh mạch cũng không có khả năng so sánh.