Thực lực Vô Tướng Hoàng vô cùng mạnh mẽ, tu vi cảnh giới đều đã tiếp cận Thần Vương. Nếu hắn không bị nhốt trong Hải Nhãn thì đã sớm trở thành Thần Vương rồi!
Vẻ mặt đám người Man Tổ có vẻ hòa hoãn lại, theo khí tức mà Vô Tướng Hoàng phát ra thì đúng là số linh mạch này có thể giúp hắn khôi phục hoàn toàn, việc Diệp Húc đến nơi này thực sự là đã mang đến một kho báu, tăng giá linh mạch lên ngày lần rồi đem tất cả số bảo vật trên người bọn họ lấy đi!
Hơn nữa, chẳng có vị Thần Vương nào lại đem tất cả bảo vật mà mình có mang trên người, nhiều nhất là chỉ mang theo vài món thần binh và mấy thứ có thể bổ sung linh mạch mà thôi.
Mà Diệp Húc này một hơi mang theo trăm ngàn cái Thượng Thanh linh mạch, thật sự là ra ngoài dự đoán của bọn hắn!
Bảo vật trên người bọn họ, còn nhiều hơn so với kho báu của Thần Vương, nói riêng Vô Tướng Hoàng, so với Thần Vương còn muốn giàu có hơn, có thể nói những bảo vật của Thần Vương từ xưa đến nay đã chết trong Hải Nhãn đều vào tay bọn họ, thế mà bây giờ tất cả số bảo vật ấy đều ở trong tay Diệp Húc!
“Đáng tiếc, bảo vật của ta cũng bị hắn vơ vét hết mất, nếu không ta cũng thực sự muốn thử, chắc số linh mạch có được có thể giúp ta đột phá Thần Vương!”
Vô Tướng Hoàng thở dài, xoay người rời đi, cười khổ nói: “Ta hiện tại cần lập tức bế quan, luyện hóa linh mạch ngay, nếu không một lát nữa, số linh mạch này có khả năng biến thành đống bỏ đi!”
“Kỳ quái, rốt cuộc Diệp tiểu tử bị người ta ném đến Hải Nhãn hay là tự mình đến đây để buôn bán với chúng ta?”
Man Tổ vò đầu bứt tai, nghi ngờ nói: “Nếu đúng là khả năng thứ hai, vậy hắn rời khỏi Hải Nhãn như thế nào? Không thể rời khỏi đây, số bảo vật kia chỉ là đống phế vật, không có nửa điểm tác dụng”
“Đương nhiên hắn không có thủ đoạn rời đi, năm đó trong Hải Nhãn, hơn mười Thần Vương bị Thương Thiên Đế Tôn trấn áp, lúc đó chẳng phải không có ai có thể thoát khỏi nơi đây sao?”
Huyền Vũ lão tổ thở dài nói: “Bây giờ tiểu tử mới đến vô cùng ham thích bảo vật, qua khoảng một trăm năm nữa hắn sẽ biết giàu có đều là những đạo lý cặn bã”
Hàn Minh lão tổ cười nói: “Các ngươi nói xem, hắn đem tất cả linh mạch đổi lấy bảo vật của Vô Tướng Hoàng, trên người hắn còn linh mạch hay không?”
“Chắc không còn bao nhiêu đâu”
Đám người Vu Tổ đều rời đi, lắc đầu cười nói: “Hắn đã xuất ra nhiều linh mạch như vậy, nếu nói hắn vẫn còn thì thật ngược đời! Hắn cũng không phải Thần Vương, làm sao có thể có nhiều linh mạch như vậy?”
Bên trong Thần Cốt thành, Diệp Húc đang ngồi khoanh chân, tế lên ngọc lầu, cẩn thận xem xét những thứ mình trao đổi được, trong lòng rất thoải mái: “Chuyến đi này không tệ, thực sự không tệ. Bảo vật ở Hải Nhãn quả nhiên là nhiều đến nỗi làm người ta không thể tưởng tượng được. Những bảo vật này đủ để có thể làm cho ta luyện chế mấy chục món Thần Binh rồi! Tiếc là không biết bao nhiêu Thần Binh và hài cốt Thần Vương cùng với thần kim bị Mạt Nhật Kiếp hóa thành tro bụi, nếu không chỉ cần có được tất cả bảo vật trong Hải Nhãn này cũng đủ làm cho ta giàu có hơn bậc đế vương rồi!”