Diệp Húc nghẹn họng nhìn trân trối, mới ngắn ngủi một năm không gặp mà Cực Lạc Lão Tổ đã già đi đáng sợ, bộ dạng như sắp gần đất xa trời, hoàn toàn không còn dáng vẻ tiên phong đạo cốt, thoạt nhìn cảm thấy lão bước thêm hai bước sẽ toi mạng.
Diệp Húc cảm thấy tức cười, nói: “Cực Lạc lão ca, chúng ta là anh em kết nghĩa, lão ca gọi ta là Phủ chủ thật sự quá khách khí rồi”
“Đàm Tổ Thần Vương đã có phân phó nên không dám vi phạm”
Cực Lạc Lão Tổ đã vừa gầy, hơn nữa còn rất nhỏ bé đến đáng thương, tội nghiệp ngửa đầu nhìn Diệp Húc, run rẩy đưa tay ra: “Phủ chủ, có gì ăn được không? Ta rất đói...”
Tính tình lão vốn phong lưu phóng khoáng, nay bị dư âm của Hải Nhãn Mạt Nhật Kiếp hành hạ đến già yếu không chịu nổi, khí phách của Vu Tổ đã sớm không cánh mà bay.
“Thì ra các ngươi quen nhau”
Man Tổ phẫn nộ nói: “Tại sao ngươi không nói sớm?”
Diệp Húc trợn mắt nhìn lại hắn, tức giận nói: “Tại ngươi không hỏi!”
“Tiểu tử, ngươi đột nhiên nóng nảy như vậy, chắc lại muốn đánh một chầu nữa phải không?” Man Tổ đưa tay xuống hông nắm lấy xương đùi Thần Vương, cười hắc hắc nói.
Mười mấy người trên đảo đều lên tiếng khuyên cản: “Tất cả chúng ta đều đồng bệnh tương liên, bị người bỏ lại nơi này, việc gì phải tự giết lẫn nhau? Tiểu lão đệ, ngươi họ Diệp phải không? Diệp lão đệ, ngươi có gì ăn không?”
Hơn mười Vu Tổ nhìn mạnh mẽ đáng sợ như những pho tượng đồng loạt đều hướng về phía Diệp Húc, trên mặt lộ vẻ chờ mong, giống như mấy trăm năm không được nếm mùi thịt. Diệp Húc cảm thấy tò mò, chợt thấy Man Tổ cười ha hả, nói: “Thứ chúng ta cần ăn không phải vật gì khác, chính là linh mạch”
Một vị lão giả gật đầu nói: “Không sai, là linh mạch. Chúng ta ở trên đảo này, dư âm của Mạt Nhật Kiếp xâm nhập vào chúng ta tuy nhỏ, nhưng vẫn thọ nguyên, tu vi và thân thể chúng ta bị hao tổn và ăn mòn rất nhiều. Ở đây chỉ có linh mạch mới có thể giúp chúng ta khôi phục tu vi và thân thể. Diệp lão đệ, trên người ngươi mang linh mạch, sẽ bị dư âm của Mạt Nhật Kiếp ăn mòn rất nhanh, mất đi linh tính, chi bằng lấy ra cho chúng ta cấp cứu”
“Thì ra là như thế”
Ánh mắt Diệp Húc chớp động, lấy ra một Thượng Thanh linh mạch, giao cho Cực Lạc Lão Tổ, cười nói: “Thật sự là ta có linh mạch nhưng số lượng không nhiều lắm, chỉ sợ không có dư để chia cho các ngươi”
“Thượng Thanh linh mạch”
Trên mặt Cực Lạc Lão Tổ lộ ra vẻ mừng như điên, hai tay run run nhận lấy Thượng Thanh linh mạch. Lão lập tức rùng mình một cái, hoảng sợ nhìn quanh, hiển nhiên sau khi tiến vào nơi này đã chịu không ít phiền toái từ những cao thủ này, linh mạch trên người lão đều bị những người này cướp mất.
Bọn người Man Tổ mắt sáng rực, gắt gao nhìn thẳng vào Thượng Thanh linh mạch trong tay Cực Lạc Lão Tổ, ánh mắt đầy tham lam kích động.
Diệp Húc hừ lạnh, xuất ra Hỗn Nguyên Kim Đấu, đồng thời Xi Thiên Ma Tổ từ trong chiếc Ngọc lầu bước ra đứng phía sau hắn, dáng vẻ kiêu ngạo ngập trời.
“Diệp lão đệ, chúng ta không có ác ý. Chỗ này cực kỳ không ổn định, không nên động thủ, nếu không có thể làm cả hòn đảo này sụp đổ. Chỉ có tên Man Tổ này gần đây không tuân theo quy củ, vì thế mới có xung đột với Diệp lão đệ”