Phong Linh Nhi cũng là một tôn Vu Tổ có thực lực không hề yếu, mặc dù không được như Cực Lạc Lão Tổ, nhưng cũng không kém là bao.
Diệp Húc quét mắt nhìn khắp nơi, chỉ thấy trên miền phù đảo nhỏ này khắp nơi đều là xương cốt, hẳn là của những vị cao thủ không vượt qua được Hải Nhãn, cùng với những cao thủ chết già tại Điền Hải Nhãn này!
Trong lòng hắn không khỏi lo lắng, nếu như Cực Lạc Lão Tổ không vượt qua được lộ trình dài đằng đẵng của Hải Nhãn, thì có lẽ đã bỏ mạng, cho dù có thể sống được xuống đến đây, e rằng cũng chẳng sống được mấy năm trên phù đảo này!
Hòn đảo nổi này cực kỳ quỷ dị, xuất hiện ở nơi sâu nhất trong Hải Nhãn, vốn đã là một chuyện kỳ quái, Diệp Húc còn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng vô cùng cường hãn cất chứa trong phù đảo, mơ hồ chống lại dư âm mạt nhật kiếp, ngăn chặn sự xâm nhập của dư âm.
Ở nơi đây, thời không vặn vẹo không hề gay gắt đến vậy, thiên địa đại đạo cũng không hoàn toàn bị che chắn, chỉ là mỏng manh hơn rất nhiều, còn có thể huy động tu vi, nhưng không thể phát huy được chiến lực ở trạng thái toàn thịnh.
Nhưng điều này đối với Diệp Húc mà nói không hề nan giải, Bàn Vương Khai Thiên kinh của hắn đủ để tự thân chống đỡ, nguyên thần, đạo môn cùng ngọc lầu trong một khoảng thời không khác, không phải chịu ảnh hưởng của dư âm mạt nhật kiếp, khiến thực lực hắn có thể hoàn toàn phát huy.
Đông! Đông! Đông!
Đột nhiên tiếng bước chân nặng ch*ch truyền đến tai Diệp Húc, mặt đất rung lên nhè nhẹ, rõ ràng có một quái vật cực lớn đang tiến về phía hắn!
“Trên phù đảo không ngờ còn có người khác! Chắc hắn là những cao thủ bị Thương Thiên Đế Tôn ép xuống Điền Hải Nhãn này!”
Diệp Húc trong lòng mừng rỡ, vội vàng đuổi theo hướng tiếng động phát ra, thầm nói: “Đi hỏi thử những cao thủ này xem, có thấy một vị lão nhân dáng vẻ đạo mạo nhưng thực tế lại vô cùng đáng khinh không...”
Đông!
Mặt đất tiếp tục rung chuyển, Diệp Húc thần tốc nghênh đón, đột nhiên chỉ nghe thấy tiếng nổ rầm rầm, một khúc xương đùi dài cả trăm mét nện xuống, thần văn bao quanh, rõ ràng là xương của một tôn Thần Vương.
Cùng lúc đó, một âm thanh sởn tóc gáy vang lên: “Lâu lắm rồi không ăn thịt tươi, hiếm khi có người mới đến, nện chết trước rồi nếm thử xem...”
“Vừa nhìn thấy liền muốn ăn ta? Chẳng lẽ tên này có họ hàng với Khiếu Thiên sao?”
Diệp Húc giận dữ, thôi động ngọc lầu nghênh đón, chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn, ngọc lầu của hắn không ngờ lại bị khúc xương kia nện rơi xuống đất.
Từng sợi thần văn bay múa trong không trung, chói lọi nhiều vẻ, chiếc xương đùi kia cũng hứng chịu phản kích của ngọc lầu, bắn lên trên cao, ngay sau đó được một bàn tay thô lớn chụp lấy, một lần nữa hung hăng nện xuống!
“Nện chết ngươi, nện chết ngươi!”
Một tên dã nhân quanh người đầy lông lá xuất hiện trước mắt Diệp Húc, cánh tay thô lớn nắm chặt khúc xương đùi, hung hăng nện xuống, há miệng cười lớn, lộ ra từng chiếc răng nanh vàng khè: “May mà mấy tên kia không phát hiện ra ngươi, nếu không sẽ đi cướp của ta, chẳng phải là không được ăn một mình rồi sao? Lão đây thích ăn đầu, nếu như bị bọn kia phát hiện ta ăn đầu, chắc chắn sẽ cho rằng ta bị nhốt dưới Hải Nhãn đến b**n th** rồi, lão đây gõ chết ngươi xong, muốn ăn hết đầu của ngươi, nếu chỉ ăn người không, sẽ cảm thấy không đủ...”