Ái tử của Yêu Thần Vương chết trong tay Diệp Húc, ái đồ Thiên Yêu Đế Thính, cùng đám người Hồng Loan lại bị Diệp Húc bắt làm thú cưỡi, kéo xe, mối nhục nhã này, bất kỳ ai cũng không thể chịu đựng được, do đó Diệp Húc dám chắc nếu hai người tách ra, Yêu Thần Vương chắc chắn sẽ truy sát hắn bằng được.
Bởi vì Yêu Thần Vương vốn dĩ nhằm vào hắn mà đến đây, nhất định là tôn Thần Vương này nhận được tin tức, liền suy tính ra địa điểm của hắn.
Thả cho Thanh Hủy Lão Tổ, vị lão quái vật có thể chống lại một kích của Yêu Thần mà không chết này đi, để bản thân tự mình đối mặt với sự đuổi giết của Yêu Thần, đây rõ ràng không phù hợp với phong cách thường thấy của Diệp Húc.
Có điều Thanh Hủy Lão Tổ lại không nghĩ nhiều đến vậy, cho rằng Yêu Thần Vương không vừa mắt với mình, cố ý đến đây đuổi giết hắn, hùng hổ nói: “Yêu Thần, có gan thì ngươi đến Thái Hư Thần Phủ, lão gia lão tử sẽ đấu tay đôi với ngươi!”
“Tử ngưu chết đ!”
Hư không phía sau, một luồng dao động khiến người ta không thể thở nổi đột ngột truyền đến, Diệp Húc cùng Thanh Hủy Lão Tổ sởn tóc gáy, vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tòa đại môn màu xanh từ trên cao giáng xuống, ầm ầm hạ trên mặt biển, tòa đại môn màu xanh này mở rộng, một vị nam nhân trung niên tướng mạo uy nghiêm bước ra, ánh mắt như điện, nhìn về hướng hai người Diệp Húc đang tháo chạy.
“Hừ! Nếu không phải chân thân của ta đang tìm kiếm đám người Vô Sinh Lão Tổ, không rảnh rỗi đến đây đối phó các ngươi, thì các ngươi làm sao có thể chạy thoát?”
Vị nam nhân trung niên kia chính là Yêu Thần Vương, có điều chỉ là một tôn phân thân của hắn, cho dù chỉ là Thần Vương phân thân, cũng không phải là thứ mà Diệp Húc cùng Thanh Hủy Lão Tổ có thể chống lại được!
Tôn Thần Vương phân thân này chính là do thần vận tạo thành, tòa đại môn màu xanh kia chính là một bộ thần binh, vì đuổi giết Diệp Húc cùng Thanh Hủy Lão Tổ, Yêu Thần Vương ra tay thật không giống người thường.
Tốc độ của hắn cực nhanh, phù quang lược ảnh, vững vàng theo sau Diệp Húc cùng Thanh Hủy Lão Tổ, không ngừng áp sát.
“May mà chỉ là Thần Vương phân thân, Yêu Thần Vương cũng quá tự phụ rồi, cho rằng một đạo phân thân có thể giữ ta lại sao! Diệp lão đệ, ngươi ngồi chắc vào!”
Thanh Hủy Lão Tổ thân mật xưng huynh đệ với Diệp Húc, rồi đột nhiên nhấc hắn vứt lên vai mình, liền đó rống giận một tiếng, hóa thành nguyên hình, bốn vó sải ra điên cuồng chạy về phía trước nhanh như chớp, không hề thua kém Lưu Quang ấn của Diệp Húc.
“Các ngươi còn muốn chạy sao?”
Yêu Thần Vương giận dữ, thanh môn trong tay bay lên, môn hộ mở rộng, lập tức hư không vô tận sụp đổ, lộn xộn rơi vào bên trong, cho dù tốc độ của Thanh Hủy Lão Tổ có vượt trội đến đâu, cũng không thể bằng tốc độ hư không sụp đổ.
Diệp Húc nhìn về phía sau, chỉ cảm kinh tâm động phách, tòa thanh môn này thôn tính trời đất, ngay cả nước trong thiên hải cũng bị hút lên, chảy ngược vào trong, mọi thứ không ngừng dập nát, hóa thành một đống hỗn độn hư vô.
Uy lực của bộ thần binh này, lớn đến khó tin, nếu như bị nó nuốt vào bên trong, hai người bọn họ chắc chắn sẽ bị nghiền nát, cho dù là Thanh Hủy Lão Tổ vị Vu Tổ chỉ xếp dưới Thần Vương này cũng không thể sống sót.