Diệp Húc đứng nhìn trố mắt, móc móc lỗ tai, hoài nghi bản thân có nghe nhầm hay không.
Thanh Hủy Lão Tổ cười nói: “Trong đương thế hiện nay, có biết bao nhiêu người khóc lóc muốn bái lão gia nhà ta làm nghĩa phụ, nhưng lão gia nhà ta đến nhìn cũng không thèm liếc nhìn một cái! Diệp Thiếu Bảo, đây chính là thiên đại tạo hóa của ngươi, ngươi đắc tội với Chư Thiên Thần Vương, tính mạng nguy ngập khó bảo toàn, nhưng có lão gia nhà ta làm hậu thuẫn, thì trong đương thế hiện nay, còn kẻ nào dám động đến ngươi nữa!”
Diệp Húc chớp chớp mắt, dở khóc dở cười, trước đó không lâu hắn còn là một tên ác ôn tiếng xấu vang xa, bị người ta đuổi giết khắp nơi, nay lại được Thiên Hậu phong làm Quang Chính Đại Phu, sau khi được xóa tên trên bảng truy nã, lại biến thành một chiếc bánh ngon lành, thậm chí ngay cả Thái Hư Thần Vương cũng muốn lôi kéo hắn, không tiếc nhận hắn làm nghĩa tử.
“Chẳng lẽ Thái Hư Thần Vương cũng nghĩ giống như Tạo Hóa Thần Vương, đều thấy ta có vẻ ngoài giống vị tồn tại cấm kỵ kia, nên có ý muốn lôi kéo ta?”
Diệp Húc thầm suy tính trong đầu, Thanh Hủy Lão Tổ nói Thái Hư Thần Vương không màng danh lợi, thanh tịnh vô vị, hắn nửa chữ cũng không tin, nếu Thái Hư Thần Vương thật sự không màng danh lợi thì đã không phái Thái Hư thần tử gia nhập Ngọc Hư Cung, giám sát nhất cử nhất động của Thiên Hậu, cũng sẽ không bởi vì Thái Hư thần tử chết mà nhận hắn làm nghĩa tử.
“Thái Hư Thần Vương bậc cao nhân này, chẳng lẽ không biết đạo lý lục đạo vỡ vụn, không một ai có thể chuyển sinh, sống đến kiếp thứ hai? Ngay cả người mạnh như Nguyên Thủy Thiên Vương, nắm giữ mảnh vỡ Lục Đạo Luân Hồi trong tay, cũng không thể sống đến kiếp thứ hai, cuối cùng thân tử đạo tiêu. Ta chính là ta, làm sao có thể là kiếp sau của người khác!”
Diệp Húc nghĩ đến đây, chắp tay cười nói: “Thanh Hủy Lão Tổ thứ lỗi, Diệp mỗ là môn hạ của Thiên Hậu, thân làm Ngọc Hư phủ chủ, Quang Chính Đại Phu, quyền cao chức trọng, không quen đi làm con nuôi cho người khác!”
“Thiên Hậu?”
Thanh Hủy Lão Tổ cười lạnh một tiếng, đột nhiên đạo vận kịch liệt thu nhỏ ngưng tụ, hóa ra một hình người lưng hùm vai gấu, toàn thân xanh đen, đỉnh đầu mọc ra một cái sừng nhọn hoắt, ha ha cười lớn nói: “Thiên Hậu ả đàn bà này, chẳng qua chỉ là một con gà mẹ không biết đẻ trứng, suốt ngày líu ríu, cũng học đòi gáy như gà trống, dã tâm hừng hực, ý đồ tự lên làm đế, sớm đã gây nên sự bất mãn cho các Chư Thiên Thần Vương, sớm muộn gì cũng sẽ bị Chư Thiên Thần Vương ẩu đả tới chết! Ngươi ủng hộ Thiên Hậu, chính là chống đối lại Chư Thiên Thần Vương, lại cộng thêm, việc ngươi có thù với Chư Thiên Thần Vương, lẽ nào ngươi lại thấy cái chết đến quá chậm?”
Diệp Húc thản nhiên nói: “Ta nhận Thái Hư Thần Vương làm cha nuôi, lẽ nào hắn có thể thay ta cản cơn thịnh nộ của các Thần Vương khác? Nếu như hắn không ngăn được, thì ta việc gì phải nhận hắn?”
Thanh Hủy Lão Tổ sắc mặt cứng ngắc, Thái Hư Thần Vương mặc dù thần thông quảng đại, có thể chống cự lại công kích của một hai tôn Thần Vương, nhưng nếu như đối địch lại với Chư Thiên Thần Vương, thì lại hoàn toàn không thể.