Diệp Húc sải bước chân đi, chầm chậm bước vào Võ Thần Điện, đại mã kim đao, trực tiếp ngồi lên vị trí điện chủ của Võ La Lão Tổ, đám người Bắc Đế Ma Tôn cũng đồng loạt tiến vào, tự mình tìm chỗ ngồi xuống.
Hắc Thiên Ma Tôn giống như đi vào nhà của chính mình, cười hắc hắc nói: “Lão tử trước nay luôn bị Tuần Thiên Sứ của Võ Thần Điện truy sát, nhìn thấy các ngươi giống như chuột thấy mèo, có thể tránh xa bao nhiêu thì tránh, không ngờ rằng cũng có lúc được ngồi ở đây. Võ La Lão Tổ, đừng khách khí, các ngươi cũng ngồi đi!”
Các ma đầu khác ha ha cười lớn, tỏ vẻ đồng cảm, mấy người bọn họ bị thiên giới truy nã, trong đó chủ lực tróc nã bọn họ chính là Tuần Thiên Sứ của Võ Thần Điện.
Võ La Lão Tổ nghe thấy vậy, sắc mặt trầm xuống, ra hiệu bằng mắt cho hai vị phó điện chủ khác, mấy người bọn họ lần lượt ngồi xuống.
“Hạ quan có chút chậm trễ, kính mong Quang Chính Đại Phu thứ lỗi” Võ La Lão Tổ vờ như không thấy những người khác, chắp tay trước Diệp Húc, cười nói.
“Người không biết không có tội!”
Diệp Húc mỉm cười nói: “Bản phủ nghe nói Võ La Lão Tổ ngươi có một cây Kiến Mộc thần thụ, ngưỡng mộ đã lâu, không biết Võ La Lão Tổ có thể nhượng lại cây thần thụ đó cho bản phủ?”
Võ La Lão Tổ mặt hơi biến sắc, miễn cưỡng cười nói: “Cây Kiến Mộc thần thụ đó, chính là bảo vật hạ quan vô tình tìm được dưới hạ giới, đã bị hạ quan luyện thành tổ binh, vẫn mong Quang Chính Đại Phu thứ tội”
Kiến Mộc thần thụ chính là một nhánh của thế giới thụ, mặc dù không mạnh như những mảnh vụn thế giới thụ khác đã bị rơi vào tay các Thần Vương, nhưng cũng không hề tầm thường, Võ La Lão Tổ còn phải dựa vào cây thần thụ này để đột phá ngộ đạo, làm sao có thể dễ dàng giao ra?
“Võ La Lão Tổ, cây Kiến Mộc thần thụ đó của ngươi, là lấy được từ thế giới Vu Hoang đúng không?”
Diệp Húc thản nhiên nói: “Có điều này chắc ngươi không biết, bản phủ đến từ thế giới Vu Hoang, trong nhà có trồng một cây Kiến Mộc thần thụ, ta thấy cây kiến mộc của ngươi có chút quen quen, chắc hẳn là vật của bản phủ, Võ La Lão Tổ, ngươi đem cây thần thụ giao ra, cũng coi như là vật về với chủ”
Võ La Lão Tổ vẻ mặt cứng ngắc, cười khan nói: “Quang Chính Đại Phu, lời này của ngài có chút vô lý rồi. Theo ta được biết, cây Kiến Mộc thần thụ này chính là do dư nghiệt Đại Hạ hoàng triều của Đế Khốc Thần Vương lưu lại, chắc là không phải họ Diệp chứ? Lẽ nào Quang Chính Đại Phu lại có quan hệ sâu xa với dư nghiệt Đại Hạ”
Diệp Húc giận ra mặt nói: “Võ La Lão Tổ, bản phủ từ thế giới Vu Hoang lên đây, thế giới Vu Hoang chính là nhà của ta, đồ vật của thế giới Vu Hoang đều là đồ vật của nhà ta, có liên quan gì đến cái gì mà dư nghiệt Đại Hạ? Ý chỉ Thiên Hậu, phong bản phủ làm Quang Chính Đại Phu, quang minh lỗi lạc, chính nghĩa lẫm nhiên, bản phủ chẳng lẽ lại đi tham vật của ngươi?”
Võ La Lão Tổ trong lòng vô cùng giận dữ, hận đến răng nanh ngứa ngáy, trong lòng thầm nghĩ: “Thế gian còn có tên vô sỉ như vậy, không ngờ lại được phong làm Quang Chính Đại Phu, còn có thiên lý hay không?”