Thiên Yêu Đế Thính nghe vậy, sắc mặt cứng đờ, giận dữ tím mặt, sự thong dong bình tĩnh ban đầu đã không cánh mà bay. Y cười lạnh nói: “Tốt! Tốt! Trên đời này đây là lần đầu tiên có kẻ dám nói chuyện với ta như vậy...”
“Câm miệng!”
Diệp Húc mở miệng hét lớn, chấn cho toàn bộ mọi người có mặt khí huyết sôi trào, trong lòng thất kinh.
Diệp Húc nhìn qua đám người Thiên Yêu Đế Thính, lạnh nhạt nói: “Bản phủ được Thiên Hậu coi trọng, ủy thác cho trọng trách sáng tạo Ngọc Hư phủ. Đáng tiếc, đến nay bản phủ còn thiếu cước lực nữa. Yêu Thần quản giáo không nghiêm, giáo đồ vô phương, để các ngươi gây chuyện khắp nơi. Hôm nay các ngươi một kẻ cũng đừng mong rời đi, tất cả phải ở lại kéo xe cho bản phủ, làm cước lực vạn năm!”
Thiên Yêu Đế Thính nghe xong tức giận quá mà cười. Đám đệ tử Yêu Thần cung ai nấy cũng giận dữ, quát lớn: “Bắt chúng ta làm cước lực cho ngươi? To gan! Ngươi giết thiếu chủ Yêu Thần cung vốn đã là tội chết, nay tội lại thêm tội...”
Tiếng của bọn họ càng lúc càng thấp, vì bọn họ nghe được một tiếng cạch truyền đến từ cơ thể Diệp Húc, trong lòng cả kinh.
Thiên Yêu Đế Thính sắc mặt ngưng trọng, nghe tiếng cơ thể Diệp Húc không ngừng vang lên tiếng cạch cạch. Y nhắm mắt lại, giống như nhìn thấy một cánh cửa lớn ầm ầm mở ra.
Diệp Húc vốn phong tỏa lỗ chân lông toàn thân che giấu hơi thở của mình, lúc này hắn mở hết ra, lập tức một luồng hơi thở dao động phát ra ép cho trời cao rung lên không ngừng.
Võ La Lão Tổ và hai vị Phó điện chủ Võ Thần Điện cũng biến sắc mặt. Diệp Húc phóng ra hơi thở toàn thân, loại khí thế này thậm chí khiến ba vị Vu Tổ bọn họ cũng thấy kinh tâm động phách.
Loại trình độ này đã sớm vượt qua Thánh Hoàng, thậm chí ở trong số Vu Tổ cũng không gặp mấy.
“Không xong! Người này lợi hại!”
Thiên Yêu Đế Thính sắc mặt kịch biến, quát to một tiếng rồi phi thân lên đánh tới Diệp Húc. Cùng lúc đó vài món Tổ Binh trên đỉnh đầu y cũng đồng loạt đánh tới Diệp Húc, lạnh lùng nói: “Hồng Loan, các ngươi mau đi, ta ở lại cản hắn, không thì chẳng ai đi nổi đâu!”
“Ngươi có thể đỡ được bản phủ sao?”
Diệp Húc mỉm cười, không hề để ý đám Tổ Binh đang đánh đến kia mà giơ tay chộp tới đám người Hồng Loan.
Đám đệ tử Yêu Thần Cung đều gầm lên rồi vươn người lao đi với tốc độ cực nhanh như ánh sáng. Nhưng bọn chúng vừa phi độn lên thì đã thấy bàn tay Diệp Húc như trời, vân tay hóa thành mây, một chưởng chụp xuống đã bắt sạch cả sáu người Hồng Loan, đánh về nguyên hình áp trên đất.
Cùng lúc đó, ba món Tổ Binh tản ra dao động ngập trời đồng loạt đánh lên người Diệp Húc, từng tiếng nổ truyền đến, chúng bắn lên cao mà không thể làm tổn thương Diệp Húc chút nào.
Thiên Yêu Đế Thính rống giận, vồ tới, chân đạp sư tử, một tay nắm lô, một tay nắm đỉnh, lấy hai món Tổ binh làm vũ khí ầm ầm nện xuống Diệp Húc.
“Trả sư muội sư đệ ta đây!”