Thiên Yêu Đế Thính nghe được thanh âm này, trong mắt
chợt lóe hàn quang, một
trong mười vị đệ tử của Yêu Thần cung đột nhiên đứng đậy, cười lạnh nói: “Ai ở bên ngoài hô to gọi nhỏ?’
Hồng y nữ tử cười lạnh nói: “Võ La lão tổ, chẳng lẽ Võ Thần điện các ngươi giống chó mèo gì cũng có thể tùy tiện đi vào?”
Tuần Thiên sứ có nhiệm vụ tuần sát, quyền thế thật lớn so với giám yêu sử, địa vị có chút cao hơn thủ hạ cũng toàn là cao thủ thậm chí ngay cả cấp bậc Thánh Hoàng cũng không thiếu.
Võ La lão tổ dưới trướng có hai đại phó điện chủ cũng là cấp bậc Vu Tố, giờ phút này cùng hàng vạn Tuần Thiên sứ phi thân lên vây quanh Võ La lão tổ, uy thế kinh người.
“Võ La, bày binh bố trận không tồi nhỉ, đây là đang nghênh đón lão gia nhà ta hay là muốn cấp một hạ mã uy?” Từ xa, yêu khí cuồn cuộn ma khí dày đặc, chỉ thấy hơn mười cỗ hơi thở mạnh mẽ đánh thẳng về phía trước xâm nhập Tuần Thiên sứ trận pháp.
Cùng với ma khí, yêu khí dày đặc trên không dựng thẳng một mặt đại kỳ, trên có ghi “Ngọc Hư Chủ Phủ Quang Chính Đại phu” tám chữ máu chảy đầm đìa, dáng vẻ bệ vệ, càn rỡ đến cực điểm!
Ngọc Hư Phủ Chủ, quang chính đại phu?
Một vị Phó điện chủ nao nao, nhíu mày suy tư nói: Ta như thế nào không biết còn có Ngọc Hư phủ, cũng chưa từng nghe qua chức Quang Chính Đại Phu, chẳng lẽ là ta kiến thức nông cạn?
Thiên Yêu Đế Thính cẩn thận lục tìm trong trí nhớ, phát hiện chưa từng nghe qua chức quan này: “Xem bộ dạng kiêu ngạo này, Ngọc Hư Phủ hẳn là quyền lực không nhỏ!”
Ma khí, yêu khí cuồn cuộn đã đến, tập trung ở trước Võ Thần điện thấy tất cả yêu thú to lớn dừng lại, lôi kéo sáng ngời trong bảo bảo liễn nhất tề dừng lại, yêu thú bên trong còn kèm theo cái Ngưu Đầu xuất quỷ nhập thần mà ở trước Ngọc Hư Chủ phủ cũng trở thành xe kéo, buộc ở trong bảo khố.
Cỗ xe trong bảo khố xa hoa tráng lệ, từng luồng tiên ngọc đeo thành bức rèm che được khảm nhiều kỳ trân bảo thạch, chuỗi ngọc, phật châu, mơ hồ nhìn qua bức rèm che cong có thể nhìn thấy trong bảo khố bên trong cực kì xa hoa giống như một tòa cung điện có đồng hạc lư hương lượn lờ khói tỏa tản mát hương khí.
Trong xe dùng Đại La tiên kim xay nghiền thành tơ vàng dệt thành thảm trải trước điện gắn trên Nhật Nguyệt Tinh Thần tranh hoa thú cực kì mĩ lệ.
Võ La lão tổ hướng trong xe nhìn chỉ thấy xanh vàng rực rỡ, trên bảo tọa mơ hồ một thân ảnh áo lam đang ngồi thấy không rõ mặt mũi.
“Ta cứ tưởng là ai, nguyên lại là bọn chuột nhắt các ngươi!”
Vị hồng y nữ tử tầm mắt hướng về Bắc Đế Ma Tôn cười lạnh nói: “Những ma đầu này làm nhiều việc ác, không co đầu rụt cổ trốn ở Ngọc Hư Cung mà còn dám chạy tới đây chịu chết!”
Đệ tử Yêu Thần cung cười to nói: Yểu giúp ta vậy! Bọn người kia tự mình chạy đến chịu chết, có phải là nằm trong dự tính của Thiên?