Kiều Kiều và Yên Nhu ra cửa tiễn khiến Diệp Húc càng khó xử. Lúc này đám người Hắc Thiên Ma Tôn đều đã tới rồi, vừa mừng vừa sợ nói: “Lão gia, người rốt cục cũng xuất quan.”
“Lão gia xuất quan, bản lĩnh cao cường, pháp lực vô biên, xưng bá thiên hạ, cho dù là Thần Vương cũng không phải là đối thủ của lão gia!”
“Thúi lắm, Lão gia thần thông quảng đại, lần này xuất quan đừng nói Thần Vương cho dù là đế quân cũng không phải là đối thủ!”
“Các ngươi hết thảy đều thúi lắm, Lão gia sớm đã vô địch thiên hạ rồi lần này xuất quan liền đạt tới vấn đỉnh đế vị, cao cao tại thượng.”
Diệp Húc nhìn đám người trước mắt không ngừng hướng mình vỗ mông ngựa mà không khỏi nhức đầu. Những người khác môn sinh đệ tử tốt xấu gì cũng là chính đạo mà hắn tại Ngọc Hư Phủ này lại là một đám yêu ma tội ác tày trời. Khắp nơi chướng khí mù mịt.
Hắn lấy lại bình tĩnh dò hỏi: “Bắc Đế Ma Tôn, đến tột cùng là ngươi bị nhóm người nào đuổi giết?”
Bắc Đế ma Tôn bước nhanh lên trước, nói: “Yêu Thần không biết từ chỗ nào nghe được tin tức, cho rằng chúng ta cướp lấy Thiên Cơ bảo khố. Yêu Thần tự mình đi đuổi giết đám người Vô Sinh lão tổ lại phái đệ tử của hắn bao vây diệt trừ, bức ta đến đường cùng chỉ có thể nương nhờ lão gia.”
Hắc Thiên Ma Tôn cười hắc hắc nói: Lão gia, ngươi ban đầu ở trong Thiên Cơ đại trận từng nói chúng ta là đều là môn hạ của ngài, nay ngài không thể không nhận chúng tiểu nhân được.”
Diệp Húc phất tay áo không vui nói: Ta sao lại nuốt lời được chứ. Nay ta mang tiếng là Quang Chính đại phu, là Thiên triều mệnh quan, không còn ở trên bảng truy nã. Các ngươi nếu là môn sinh của ta, tự nhiên cũng đã hoàn lương, là người quang minh lỗi lạc, ai dám đuổi giết các ngươi, chính là đối nghịch Ngọc Hư phủ, đối nghịch Quang Chính đại phu ta, đối nghịch với triều đình.”
Đám người Bắc đế Ma Tôn mừng rỡ, cười nói: Nay chúng ta coi như là người trong triều đình, có phải hay không muốn giết ai liền giết, muốn cướp ai liền cướp ai?
Diệp Húc đối với đám đồ đệ vô pháp vô thiên này thật là hết cách, vô cùng đau đầu nói: Nay các ngươi đều là môn hạ của ta, không thể suốt ngày chém chém giết giết được. Nhớ kỹ, các ngươi hôm nay đã là Ngọc Hư phủ môn sinh, cũng là người trong triều đình, không phải đámgiặc cướp, phải có một thân trừ tà bảo vệ chính nghĩa, nếu hành vi xử sự vẫn như trước thì chỉ có thể nói các ngươi không có tiến bộ!
Đám ma đầu hai mắt nhìn nhau, hoàn toàn không biết một thân chính khí phải phát ra như nào.
Diệp Húc lắc đầu thở dài, không khỏi nghĩ đến Cực Lạc Lão Tổ. Lão già đó làm nhiều việc ác, hắn lại còn trước mặt đám người Bắc Đế Ma Tôn nói lão hiên ngang lẫm liệt, đổi lại Cực Nhạc Lão Tổ đến dạy bọn họ, tất nhiên sẽ làm cho bọn họ hiểu biết như thế nào là thân hình chấn động, tản mát khôn cùng chính khí.
Các ngươi ai biết Hải Nhãn ở nơi đâu không? Diệp Húc dò hỏi.
Đám người Bắc đế Ma Tôn nhất tề rùng mình một cái, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, Ly Sơn bà bà rung giọng nói: Lão gia muốn đi Hải Nhãn làm cái gì? Đó là nơi cực kì hung hiểm, không phải là nơi ngài nên đi.”