Diệp Húc nhất thời nghĩ đến chính mình từ sau khi xuất quan vẫn chưa nhìn thấy Cực Lạc Lão Tổ, trong lòng không khỏi nghĩ thầm: “Chẳng lẽ lão ngoan đồng này nhìn thấy Thiên Hậu, tâm ngứa khó nhịn tính chiếm đoạt lại bị Thiên Hậu giết chết?”
Với tính cách của Cực Lạc Lão Tổ quả thực có loại khả năng này.
Tô Kiều Kiều sắc mặt lo lắng nói: “Vị lão tiên sinh kia nhìn thấy Thiên Hậu nương nương giáng lâm, vui mừng tính đến cùng Thiên Hậu nói chuyện, một câu còn chưa nói ra liền bị Thiên Hậu một thân tu vi trấn áp, nếu không phải chúng ta một lòng cầu xin, Cực Lạc lão tiên sinh đã bị Thiên Hậu ra tay sát hại. Thiên Hậu nói người này phẩm hạnh không đáng cầu tình, liền dọi một vị thần nhân đem Cực Lạc lão tiên sinh giam trong ngục thất đến nay không biết sống chết.”
“Thiên Hậu nương nương cũng thật là, Cực Lạc lão tiên sinh dáng vẻ không tầm thường, đạo cốt tiên phong vừa nhìn đã biết là một vị trưởng lão đắc đạo.”
Phượng Yên Nhu lắc đầu thở dài, đối với Thiên Hậu thực lòng có chút bất mãn nói: “Nương nương cư nhiên không nói lời nào liền đem lão tiên sinh trấn áp,giam vào ngục thất,lão tiên sinh dù sao cũng chỉ là một ông già, chỉ sợ không chịu được giày vò như vậy.”
Tô Kiều Kiều nghi hoặc nói: “Muội tử, chúng ta tu luyện vu đạo, nhìn bề ngoài thực không biết lớn nhỏ, Thiên Hậu thoạt nhìn tuổi còn trẻ nhưng nói không chừng tuổi thật so với Cực Lạc lão tiên sinh không hơn không kém. Có thể hai người bọn họ trước đây từng có cừu oán nên Thiên Hậu thấy hắn liền lập tức ra tay căn bản không cho hắn cơ hội nói chuyện. Lão gia, ngươi nói có đúng hay không?”
Diệp Húc liên tục gật đầu cười nói: “Cực Lạc Lão Tổ không chết là tốt rồi huống chi điền Điền Hải Nhãn cùng không có gì ghê gớm, với tu vi của Vu Tổ còn có thể không chống lại được? Có thời gian ta liền đi cứu hắn ra.”
Tô Kiều Kiều cùng Phượng Yên Nhu liếc nhìn nhau, lắc đầu nói: “Lão gia, ngươi có điều này chưa biết, điền Điền Hải Nhãn không phải hình phạt bình thường mà là cực hình. Đừng nói Vu Tổ bị giam vào trong mắt hải mà cho dù là Thần Vương cũng không cách nào thoat thân, chỉ có thể ở trong mắt hải mà tận lực kiên trì cho đến khi kiệt sức mà chết.”
Phượng Yên Nhu thấp giọng nói: “Thiên Hậu nói mắt hải là Thiên Giới Thiên Hải bất luận kẻ nào bị giam ở đó cũng không thể thoát thân, bị thiên la địa võng vây khốn, mỗi ngày phải chịu hàng tỉ loại tra tấn mà mỗi loại tra tấn đều là hình phạt tàn khốc nhất. Đại Đế đã từng ở nơi này trấn áp Thần Vương, ngày đó ngay cả Thần Vương cũng không tránh khỏi một kiếp này.”
“Thiên Hậu còn hay nói đùa rằng…”
Tô Kiều Kiều chần chờ hạ giọng, miễn cưỡng cười nói: “Nếu lão gia bướng bỉnh không nghe lời liền giam hai người chúng ta vào Điền Hải Nhãn, cho chúng ta cả đời không thể siêu sinh… Ta nghĩ lời nàng chỉ là nhất thời vui đùa mà nói ra…”