Diệp Húc nghe vậy, sắc mặt không không tối sầm, không biết nói gì với Cực Lạc Lão Tổ, thầm nghĩ: “Thái bổ Thiên Hậu? Ngươi cũng thật là biết nghĩ, với bộ xương già của ngươi mà ở trước mặt Thiên Hậu nói điều đó, tuyệt đối ngay cả xương cốt cũng không còn nửa miếng!”
Phượng Yên Nhu nháy nháy mắt, rất lầ tò mò nhìn Ứng Tông Đạo. Ứng Tông Đạo nhìn vị nữ nhi của Yêu Chủ này, mặt già liền đỏ lên. Hắn dùng tên của Yêu chủ ở xung quanh làm nhiều chuyện xấu, hơn nữa còn là một Cực Lạc Tứ Tiên, trong lòng đối với Yêu chủ cảm thấy rất là hổ thẹn.
Diệp Húc nghịch chuyển mệnh luân, làm cho Ứng Tông Đạo, Ma Hoàng cùng Hạng Tịch ba người khôi phục hình dáng cũ. Phượng Yên Nhu kinh ngạc nói: Nguyên lai là Ứng Tông chủ, ta nói làm sao có thể cùng ta cha một cái danh hiệu được. Ứng Tông chủ, cha ta cũng phi thăng thượng giới rồi, nếu là gặp được ngươi, khẳng định vui vẻ thật sự!
Ứng Tông Đạo ho khan liên tục, thầm nghĩ: Yêu chủ nếu là thật sự gặp được ta, không giết ta mới là lạ...
Không quá bao lâu, đám người Diệp Húc liền trở lại Ngọc Hư Cung. An bài xong xuôi mọi việc, đám người Cực Lạc Lão Tổ cùng Ứng Tông Đạo tự mình tìm Linh Sơn động phủ, ở lại tu luyện.
Ngọc Hư Thập Nhị Tổ bây giờ đã bị diệt trừ sạch sẽ, giờ phút này trong Ngọc Hư Cung chỉ còn lại một mình Thiên Hậu. Mà ngoại trừ Thiên Hậu ra, không còn người nào biết được bà ta đang ở trong tiểu nguyên giới nào trong Ngọc Hư Cung.
Ngọc Hư Cung được xây ở bên trong một gốc cây Thế Giới Hoa, Linh Sơn trong đó là một cánh hoa của Thế Giới Hoa. Đám người Ứng Tông Đạo đều chọn Linh Sơn vì thấy bên trong có rất nhiều ma khí, tiên khí, sát khí cùng hoa đào sát khí ở trong Linh Sơn cuồn cuộn tràn ra, diễn biến đủ loại dị tượng, muôn màu muôn vẻ.
“Thiên Hậu Nương Nương, đến tột cùng nàng đang ở nơi nào? Lão phu muốn cùng nàng nghiên cứu một chút vu đạo...”
Cực Lạc Lão Tổ vui tươi hớn hở đi dạo xung quanh, ở trong lòng đám người Ứng Tông Đạo thì lại thấy là một lão già không biết sống chết đang vội vàng đi đầu thai.
Thiên Hậu vẫn chưa hiện thân, đối với hành vi của Diệp Húc cũng không có bất cứ hành động nào. Diệp Húc cũng không biết trong lòng nữ nhân này đang nghĩ gì. Theo lý mà nói, hắn giết sạch Ngọc Hư Thập Nhị Tổ, Thiên Hậu hẳn là phải ra mặt, răn dạy mình vài câu, nhưng mà nữ nhân này ngay cả mặt mũi cũng không thấy xuất hiện, làm cho Diệp Húc thực không đoán ra ý nghĩ của ả.
“Thiên Hậu không hiện thân cũng tốt, khó có cơ hội thanh tịnh, ta nên suy nghĩ một chút, nên giải quyết hai vấn đề khó khăn không nhỏ này như thế nào?”
Bên trong Ngọc Hư Cung, Diệp Húc xuất ra ngọc lâu, thỉnh Ma Hoàng cùng Hạng Tịch hai người tiến vào bên trong ngọc lâu, quan sát đủ loại tâm pháp tối cao, học tập thêm các kiến thức cao cấp hơn để hoàn thiện tâm pháp của mình. Chính hắn phải buông lỏng tâm trạng, suy nghĩ làm sao để có thể vượt qua được hai khốn cảnh lớn của mình bây giờ.