Trí nhớ của Chân Thiên Công cực kì hốn loạn, cuộc đời của hắn trải qua đủ mọi lịch trình, gặp qua nhiều thứ. Khi cùng với Thiên Hậu bày mưu đặt kế làm mọi chuyện xấu xa hắn cũng ngộ ra được nhiều sự tâm đắc nhưng mà hết thảy đều là vỏ bên ngoài.
Diệp Húc đem tất cả hình ảnh đó bỏ qua, hắn chỉ chú ý đến một việc, đó chính là ở trong trí nhớ của Chân Thiên Công, hắn thấy được “Chính mình”.
Trong trí nhớ của Chân Thiên Công có một người, có bộ dáng giống y như Diệp Húc, nhưng mà khí chất lại hoàn toàn khác nhau.
Hắn phong hoa tuyệt đại, giống như một vị ẩn sĩ, kê cao gối mà ngủ trên chín tầng mây, ngồi trên bồ đoàn Liễu Đạo, giống nhau một vị nhàn vân dã hạc, đồ sộ độc lập ở bên ngoài Thiên giới, sáng tạo Ngọc Hư Cung, xem gió nổi lên Vân Lạc, triều dậy sóng tuôn, đối với hết thảy sự tình, tựa hồ cũng thờ ơ.
Hắn có một gốc cây thần, tên là Cây Thế Giới. Cây Thế Giới cắm rễ Thiên giới, sừng sững cao vút ngất trời.
Khi gốc cây Cây Thế Giới đã muốn trưởng thành lan rộng đến muốn nâng lên cả toàn thể Thiên Giới, đem Thương Thiên, Quân Thiên, Hạo Thiên trong Cửu Thiên Thần Giới nâng lên ở trên cành cây trở thành một tồn tại khổng lồ trên Thiên Giới.
Hắn thần thông quảng đại. Hắn có ba người bạn vong niên, vừa là bạn vừa là thầy, đều là hạng người vô cùng kiệt xuất. Trong đó một vị mà Diệp Húc đã từng gặp qua, chính là vị Thần Vương áo trắng, một vị là Đàm Tổ Thần Vương, còn có người nữa là một vị lão giả tóc trắng xóa.
Trong trí nhớ của Chân Thiên Công, vị Thần Vương áo trắng cùng với Lão giả tóc trắng đều tu luyện đến cấp bậc Đế cấp tâm pháp, đều là nhân vật cấp bậc Đế Quân, mà Đàm Tổ Thần Vương lại được cùng kết bạn với bọn họ, lại chỉ là một tên mao đầu tiểu tử.
Thần Vương áo trắng tọa trấn Đại Nhật Thuần Dương cung, thống trị Tây Phương Hạo Thiên Thần giới, mà vị Lão giả tóc trắng kia lại thủ hộ Cây Thế Giới.
Còn bản thân hắn tột cùng mạnh mẽ đến trình độ nào thì không ai biết được. Chư Thiên Thần Vương, Đế Quân đối với hắn lại vừa kính vừa sợ, thậm chí ngay cả Thương Thiên Đế Tôn gặp hắn cũng phải kính lễ không dám chậm trễ. Thậm chí người ta còn hoài nghi hắn đã muốn vượt qua cảnh giới Đế Quân, tiến vào một cảnh giới hoàn toàn mới.
Diệp Húc lật xem trí nhớ của Chân Thiên Công, giống như mình đang xem chuyện thần thoại, mà nhân vật chính trong đó lại là chính bản thân mình.
Hắn không có tên, tên của hắn có lẽ đã bị người khác dùng đại thần thông xóa đi, giống nhau chưa từng có xuất hiện trên thế gian, biến thành một điều cấm kỵ.
Mặc dù là trong trí nhớ của Chân Thiên Công nhưng cũng không có danh hào của hắn, điều này nói rõ thực lực của hắn quá mạnh mẽ, cường đại đến đủ để đem tên của hắn trong trí nhớ tất cả mọi người xóa đi hết!
Đương nhiên cũng có một khả năng khác, đó là có một người khác cũng dùng đại thần thông xóa đi tất cả ấn ký của hắn, bao gồm cả Vu Tổ như Chân Thiên Công cũng chỉ cótượng, mà không thể biết được người này là ai.
“Nếu như là thuộc về khả năng thứ hai, người mà có thể dễ dàng xóa đi tên người khác trong đầu của một Vu Tổ, thì chỉ có thể là Thiên Đế, Thương Thiên Đế Tôn!”
Diệp Húc ánh mắt chớp động, vị tồn tại cấm kỵ kia mạnh mẽ như thế, nhất định sẽ lọt vào sự nghi kị của Thương Thiên Đế Tôn, một núi không thể có hai hổ, một trời không có hai chủ. Trong phạm vi quản hạt của Thiên Đế mà có một pho tượng mạnh mẽ như vậy tồn tại, khẳng định khó có thể ngủ ngon.