Bốn đầu thượng cổ dị thú thì tu vi đều là Nhân Hoàng đỉnh phong, gào thét nhảy vào Trung thổ thần châu, không biết đã đi đâu.
“Vừa rồi tứ đại gia hỏa kia, nhìn có chút quen mắt...” Trong nhãn tình của nhiều vị Thánh chủ hàm chứa thâm ý, lẩm bẩm nói.
“Đại Tôn Vương đã trở lại! Hắc Hắc.... Già La ngươi cũng tu thành Vu Hoàng rồi?”
Một con hắc cẩu hùng tráng, dáng vẻ kiêu căng dữ tợn nói vọng tới, khí thế xung thiên làm cho nhiều Vu Hoàng không thể ngẩng đẩu lên được, thoáng nhìn qua Già La Minh Tôn, cười hắc hắc nói : ”Nhưng mà ngươibiết rằng Đại Tôn Vương đã tu thành Thánh Hoàng, ngươi vĩnh viễn đừng mơ tưởng viễn vông đoạt lấy ngôi vị của ta!”
Già La Minh Tôn định thần nhìn lại, gần như tức đến thổ huyết, nói : “Con chó khốn khiếp này, cư nhiên bây giờ đã là Thánh Hoàng rồi? Thật là không có thiên lý! Sớm biết như vậy, ta cũng mặt dày mày dạn đi theo chủ công lên thượng giới rồi!”
“Già La, chúng ta hãy đánh một trận nào?” Hao Thiên Khuyển, thân hình cường tráng như một con man ngưu, nhìn thấy cố nhân, nóng lòng muốn thử sức mình, rất có khuynh hướng bạo lực.
Các đại thánh địa Thánh chủ tất cả đều ngây dại, vẻ mặt si ngốc nhìn hắc cẩu đang giễu võ dương oai, bỗng nhiên trong mắt hiện ra một thân ảnh thiếu niên.
“Khiếu Thiên, không được làm càn.”
Một thanh âm ôn hòa như từ trên Thiên Không truyền đến, chư vị Thánh chủ, Vu Hoàng đều ngầng đầu nhìn lại, chỉ thấy một thiếu niên áo lam từ từ đi tới, hoàn toàn không có gì khác biệt, tựa hồ như khi hắn phá vỡ kết giới của Thiên giới ra đi chưa hề thay đổi.
“Chư vị, đã lâu không gặp?” Diệp Húc mặt cười ấm áp, chào hỏi các vị Thánh chủ.
Tuy rằng hắn đã đúc lại thế giới Vu Hoang, củng cố lại hư không, nhưng không gian thế giới Vu Hoang không chắc chắn bằng của Thiên Giới, cho nên mặc dù hắn đã thu lại đạo môn, thu liễm hơi thở của mình thì thân thể của hắn vẫn như đem thế giới Vu Hoang phía sau ép tới, phảng phất như nơi đó đang có một cái hắc động to lớn, nơi hắc động đi qua, hư không như bị gấp khúc, từ từ sụp đổ.
“Nhạc phụ đại nhân, Triền sư bá, Tuần tông chủ, Quỳnh Tiêu cung chủ, Thiếu Bảo ra mắt các vị.”
Diệp Húc mỉm cười, hướng mọi người xa xa thi lễ. Mọi người không ai dám thân cận hắn quá mức. Hôm nay Diệp Húc đã mạnh như bằng Vu Tổ, mà đám người Yêu chủ mạnh nhất chỉ đạt đến Vu Hoàng, khách quan mà nói nếu chống lại hắn mà không có thủ đoạn thích hợp thì sẽ bị hắn áp chế hết thảy.
Chư vị Thánh chủ đều ngây ngốc, hồn nhiên không ngờ rằng. Đại nhân vật đến từ Thiên giới, cải tạo lại thế giới Vu Hoang, mang đến cho mọi người cảm giác ưu việt không gì sánh nổi, làm cho mười bảy người vừa mới trở thành Vu Hoàng, những người khác cũng có hi vọng trở thành Vu Hoàng tiếp theo cư nhiên không ngờ rằng người đó lại là Diệp Húc, người mà đã từng mang đến cho thế giới Vu Hoang một hổi kiếp nạn chưa từng có: Diệp Lão Ma!
Ở đây có rất nhiều Thánh chủ, phần lớn đều có ân oán với Diệp Húc, thậm chí đã từng ra tay hạ sát thủ, mà giờ Diệp Húc lại từ Thiên giới xuống tới, người mà sẽ mang đến cho bọn họ chỗ tốt không gì sánh được!