Diệp Húc càng ngày càng cảm giác được sự khủng bố của Thiên Hậu, tâm cơ nàng thâm trầm, không người nào có thể ước đoánđo lường được!
Loại khủng bố này, có được dựa trên thực lực cường đại, nếu ta có được tu vi mạnh mẽ thực lực vô cùng, thì không cần phải ăn nói khép nép, xem sắc mặt nữ nhân này?
Diệp Húc bất động thanh sắc, hiếu kỳ nói: Nương nương, những người vừa rồi, đến tột cùng là ai? Sao dám ở trước mặt nương nương làm càn như thế? Còn nữa, Đại Đế trong miệng bọn họ là người phương nào?
Thiên Hậu lười nhác chuyển thân, cười nói: Bọn họ không phải nhân loại, vốn là ác niệm do Đế Quân chém ra, hóa thành hình người, hung ác vô cùng, cư ngụ tại Thiên giới Âm Ám Diện. Tương lai đợi ngươi thành tựu Đế Quân, chém ra ác niệm của bản thân, liền sẽ biết nguyên nhân trong đó. Về phần Đại Đế kia là ai, thì cảnh giới bây giờ của ngươi không có khả năng hỏi đến. Bọn người kia thần thông quảng đại, hơn nữa đối với Cửu Thiên Thần Giới ta mơ ước vạn phần, không phải phúc của Cửu Thiên Thần Giới ta.
Nàng thở dài, có toan tính, nói: Lúc Đế Tôn còn tại thế, còn có thể làm bọn họ kinh sợ. Đế Tôn nay đã qua đời, bọn người kia liền rục rịch, chỉ sợ sẽ gây bất lợi đối với Cửu Thiên Thần Giới ta. Cửu Thiên không thể một ngày vô chủ, bản cung không phải Thiên đế, chỉ có thể miễn cưỡng duy trì bình an Thiên giới. Mà các Chư Thiên Thần Vương Đế Quân, lại hiểu được nổi khổ tâm của bản cung, cố tình tranh quyền đoạt lợi, hi vọng bản cung chết đi, thật là làm cho ta thất vọng đau khổ.
Chân Thiên Công liền bước lên phía trước, cười nói: Nương nương, cần gì vì những kẻ có tầm nhìn hạn hẹp mà bực tức? Nương nương trách trời thương dân, khí độ còn hơn bọn họ gấp trăm lần. Nương nương nếu làm Thiên đế, nhất định thiên hạ thái bình, quần hùng thuần phục, uy đức kinh sợ tứ phương. Dù là Thiên giới Âm Ám Diện, cũng không dám nhúc nhích mảy may gì.
Thiên Hậu bật cười lắc đầu, nói: Trên đời này, nào có đạo lý để nữ nhân làm Thiên đế? Lại nói, thành tựu Thiên đế cũng không đơn giản như vậy, trước nói những Thần Vương cùng Đế Quân vị tất đáp ứng. Bản cung nếu là đăng cơ xưng đế, bọn họ liền tạo phản. Chân Thiên Công, từ nay về sau ít nói những lời như vậy.
Diệp Húc có một ý nghĩ trong đầu, trong ý Thiên Hậu, hiển nhiên không phải không có ý muốn đăng cơ Thiên Đế, mà dã tâm bừng bừng, chỉ là băn khoăn Chư Thiên Thần Vương, thế nên mới kiềm chế xuống.
Chân Thiên Công nói trúng tâm khảm của Thiên Hậu, tỠthấy mình tâng bốc trúng chổ, trình độ,khỏi có chút tự đắc, liếc mắt thị uy với Diệp Húc.
Diệp Húc làm như không thấy, thầm nghĩ: Thiên Hậu quả nhiên không đơn giản như bề ngoài, làm người ta kính sợ. Khó trách mấy người Đà La Ni cùng Phẫn Nộ thần Vương nói Thiên Hậu tâm cơ thâm trầm, so với Thiên Dao Cơ còn nguy hiểm hơn không biết bao nhiêu lần.
Ánh mắt Thiên Hậu dừng lại trên người Diệp Húc, mỉm cười nói: Bản cung sẽ mạng lệnh truy nã quân Thiên Thần Vương phủ của ngươi triệt hạ, để cho người trong thiên hạ biết được, ngươi là người của bản cung. Thiếu Bảo, thân phận hôm nay của ngươi không tầm thường, cũng nên vinh quy một chuyến, đem thê tử đón lên.