Diệp Húc rùng mình trong lòng, cảm thấy Thiên Hậu nương nương xoay chuyển ánh mắt, rơi trên người mình, nhất thời làm hắn cảm giác được vô cùng áp lực. Nữ nhân này mạnh mẽ đến đáng sợ, nhẹ nhàng bâng quơ là có thể trấn áp Huyền Thiên ma thần, chỉ sợ nàng nếu là muốn giết mình, thì căn bản không cần phải động thủ!
Diệp Húc đột nhiên tiến lên trước một bước, nhìn thẳng vào nữ tử tôn quý nhất trên đời đang ngồi trên bảo tọa, hiên ngang lẫm liệt nói : Mấy lão tặc này giết hại trung lương, nếu ở lại Ngọc Hư Cung sẽ làm bại hoại thanh danh của nương nương, kính xin nương nương chủ trì công đạo, tru diệt những nghịch tặc này, đem đầu nhóm lão tặc treo ở trên cửa Ngọc Hư Cung, hướng người trong thiên hạ nêu tên Ngọc Hư Cung ta!
Đám người Chân Thiên Công sắc mặc đỏ lên, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra, Diệp Húc mồm miệng lanh lợi, làm cho bọn họ cảm thấy cực kỳ bị động.
Mấy người bọn họ sau khi Thương Thiên Đế Tôn chêt liền lòng mang nhị tâm, ý đồ đầu nhập vào Thần Vương đế quân khác, mưu đồ bảo toàn một đường lui. Mà đối với tiểu tâm tư này của bọn hắn, Thiên Hậu sớm đã biết rõ, nên đối với mười hai Vu Tổ Ngọc Hư rất bất mãn.
Nay Diệp Húc ở một bên châm ngòi thổi gió, xác thực có thể làm cho lòng nghi ngờ của Thiên Hậu nương nương đối với bọn họ càng nặng!
Nương nương, tiểu tử này tụ cho mình đội lốp trung lương, nhưng thật ra là một tên đồ đệ vô cùng giả dối hiểm ác. Ngọc Hư Cung ta vốn là loại địa phương hưng thịnh nào, vô số thần tử đều hướng đến, cam nguyện bái nhập vào trong cung chúng ta!
Tổ Nhược Hải ba hoa khoác lác, thao thao bất tuyệt nói: Mắt thấy Ngọc Hư Cung ta muốn đông sơn tái khởi lại thời huy hoàng, Diệp Thiếu Bảo người này rắp tâm hiểm ác, cư nhiên đem nhữngthần tử này giết hết không còn một người, có thể thấy được người này lòng lang dạ sói, lưu lại một mạng cho kẻ này, tất sẽ mang đến tai hoạ ngập đầu cho Ngọc Hư Cung ta!
Ném đá xuống giếng Lục La Thắng tiếp lời nói: Không sai, Diệp Thiếu Bảo lai lịch khó lường, thậm chí không có tên bên trong Vu Hoàng sách, lưu lại người này tất sẽ gây thành họa lớn, sớm muộn gì cũng làm hư sự!
Diệp Húc cười lạnh một tiếng, thản nhiên nói: Lai lịch của ta, mười hai Vu Tổ Ngọc Hư các ngươi không phải đã điều tra rõ rồi sao? Trong mọi người chỉ có lai lịch của ta là trong sạch nhất, không hề có bối cảnh, là Vu Hoàng từ hạ giới phi thăng thượng giới. Nhưng thật ra các thần tử khác bụng dạ khó lường, là gian tế do Chư Thiên Thần Vương phái tới để giám thị nương nương. Tổ Nhược Hải, các ngươi che chở những thần tử khác, hãm hại trung lương, rõ ràng là sớm phản bội nương nương, tội đáng chết vạn lần! Nương nương nhìn rõ mọi việc há có thể để mặc cho đám lão tặc các người làm loạn?
Tổ Nhược Hải há miệng thở dốc, nói không ra lời, mồ hôi to như hạt đậu từ trên trán cuồn cuộn chảy xuống.
Chân Thiên Công không khỏi rùng mình một cái vội vàng giải thích: Nương nương, mười hai người chúng ta làm tùy tùng của nương nương đã lâu, trung tâm có thiên địa chứng giám a! Nhưng thật ra Diệp Thiếu Bảo giết đám người Tịch sư huynh, người này chưa trừ diệt, tất thành họa lớn, kính xin nương nương minh xét!