Địa cung của Huyền Thiên Đại Đế chính là nơi hắn bế quan, phạm vi không lớn, chi khoảng hơn một nghìn trượng, không giống như những bí cảnh trước đây Diệp Húc từng thấy, động một tý là doạ chết người.
Bên trong địa cung cũng rất đơn giản, không có nhiều đồ trang trí, nhưng cũng không vì thế mà mất đi sự tao nhã, rõ ràng phẩm vị của vị đại đế này cực cao, không hề dùng đến những đồ trang trí xa hoa để trang trí nơi ở của mình.
Vị Huyền Thiên Đại Đế này là một trong số những vị Thiên đế Diệp Húc khâm phục nhất, trong số tất cả các Thiên đế, lai lịch của mỗi một người đều phi phàm siêu đẳng, chi có Huyền Thiên Đại Đế là thuộc Ma tộc của Hằng cổ Ma Vực, tư chất của hắn không hề được coi là tốt, ngộ tính cũng vậy, thậm chí có thể nói hơi ngu ngốc, vận khí cũng rất có vấn đề.
Hắn sau khi tu thành Vu Hoàng mới rời khỏi Hằng cổ Ma Vực, hao tốn năm trăm năm tu luyện, mới tu lên Thánh Hoàng kỳ, tim được Đế Hưng chi địa của thế giới Vu Hoang.
Đáng tiếc là, khí vận của ba nghìn thế giới trong Đế Hưng chi địa lúc đó đã không còn nhiều tác dụng đối với hắn, hắn đã bỏ lỡ thời kỳ tốt nhất để hấp thu những khí vận này.
Sau khi đến thiên giới, vị thiếu niên đại đế này không hề có bất kỳ sự quen biết nào, trong thiên giới cuộc sống long đong gian nan, vất vả cực nhọc tu luyện, mỗi bước đi đều vô cùng gian khổ, thậm chí còn bị người ép bức, đành phải trốn vào trong Thiên Phần.
Sau khi đến Thiên Phần, ma thần lộng hành, những ngày tháng của hắn cũng không dễ sống, bất cứ lúc nào cũng đều có thể bị ma thần giết chết, phơi thây cho thú ăn thịt, có thể nói nguy hiểm liên tiếp không dừng.
Chính là một người xui xẻo như vậy, ngu ngốc như vậy, nhưng trong chặng đường tu luyện tới đỉnh cao, đã đánh bại thiên hạ Chư Thiên Thần Vương Đế Quân, trở thành một trong những đại đế vẻ vang nhất từ trước đến nay!
Ngọc sàng Huyền Thiên Đại Đế từng nằm!
Bọn xông vào một căn phòng trong địa cung, Phong Tuỳ Vân mắt chợt sáng lên, nhìn thấy một chiếc ngọc sập, hết sức vui mừng nói: Cừ thật, không ngờ lại là ngọc sàng do Thái Cổ tiên ngọc cấp bậc đế binh luyện chế thành!
Diệp Húc hào hứng, vung tay lên nói.
Ám tử sa Huyền Thiên Đại Đế từng dùng! Phó Tây Lai cũng phát hiện ra, vô cùng vui mừng nói.
Diệp Húc cũng cực kỳ mừng rỡ, thấy trên người Phó Tây Lai, Phong Tuỳ Vân sớm đã cất đầy linh mạch, không còn chỗ nào có thể chứa thêm, lúc này mới tế khởi ngọc lầu thu hồi ấm tử sa.
Mau nhìn! Bồ đoàn Huyền Thiên Đại đế ngồi khi ngộ đạo!
Ta phát hiện một thế cờ do Huyền Thiên Đại Đế tự chơi với chính mình!
Diệp huynh, trên tường có vết chữ viết, hắn là chữ cổ hình thành do thần văn khắc lên, thâm sâu khó hiểu!
Đánh sập vách tường này xuống, đem đi!
Diệp huynh, những cây cột chống đờ địa cung này cũng không phải vật tầm thường.
chính là được luyện chế từ thần kim dùng để đúc luyện đế binh, quả thật tuyệt vời, một khối cũng đủ để đổi được không biết bao nhiêu tổ binh!
Lấy đi Phong huynh khoan đã! Nếu huynh phá cây cột này, địa cung chẳng phải sẽ sập luôn sao? Đợi lát nữa chúng ta rời đi, thì hẵng lấy những cây trụ này!
Hao Thiên Khuyển hấp tấp chạy tới, đưa ra một món bảo vật nói: Chủ công chủ công, ngài xem ta cũng tim được một món bảo vật này!