Lăng Tiêu thái tử bị Diệp Húc xách cổ nhấc lên, ngay cả kêu cũng không kêu được, toà ngọc lầu hai mươi tầng kia giống như hai mươi toà thiên giới, khí cơ áp xuống, khiến hắn bị trấn áp không thể nhúc nhích.
Lăng Tiêu thái tử vừa mới đột phá, thoát khỏi đạo môn, lấy vu nhập đạo, đem đạo ngân đạo văn của mình hoá thành đạo vận, mặc dù hắn tu luyện tâm pháp cấp Đế Quân, nhưng dù sao cũng vừa mới trở thành Vu Tổ, thực lực tuy tiến bộ thần tốc, tăng lên cả trăm lần, nhưng so với thú nô vẫn có một khoảng chênh lệch rất lớn.
Hắn đột phá trở thành Vu Tổ, đã có thể miễn cường coi là Thần Vương, trở thành thần minh, xếp vào hàng ngũ các đương kim Thần Vương, vô cùng vẻ vang, vô cùng vinh hiển!
Có điều ở trước ngọc lầu của Diệp Húc, hắn lại bị áp chế đến sít sao.
Giờ khắc này, hắn thật sự cảm thấy bản thân giống như một con gà nhỏ, bị sói xám ngậm ở trong miệng, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nó ngốn sạch.
Vù!
Khí huyết quanh người Lăng Tiêu thái tử nhanh chóng trôi đi, điên cuồng nhập vào trong cơ thể Xi Thiên Ma Tổ.
Diệp Húc chi cảm thấy khí huyết của tôn thân ngoại hóa thân này càng ngày càng tràn trề, bên trong cơ thể Xi Thiên Ma Tổ, từng sợi đạo vận bị khí huyết tràn trề thôi động, phục hồi, tản phát ra dao động khiến người ta khiếp sợ.
Đạo vận của tôn Vu Tổ này vô cùng thô chắc, chi một sợi đạo vận cũng đủ khiến cho Diệp Húc cảm thấy mạnh hơn thú nô rất nhiều lần!
Sau khi Ma thần tu thành Vu Tổ, không ngờ lại cường mạnh như vậy, so với loài người, Yêu tộc, Ma tộc, có ưu thế rất lớn!
Lăng Tiêu thái tử nhanh chóng suy yếu, tình khí toàn thân chảy đi càng lúc càng nhanh, không ngừng hoá thành khí huyết của Xi Thiên Ma Tổ, thôi động càng nhiều đạo vận.
Bát thiên đại họa chúng ta lần này gặp phải bát thiên đại họa rồi!
Phong Tuỳ Vân sắc mặt tối sáng bất định, lẩm bẩm nói: Chết nhiều thần tử như vậy, Chư Thiên Thần Vương nổi giận, trời sập rồi
Phó Tây Lai cười lạnh nói: Phong huynh, những người này muốn giết chúng ta, nhưng ngược lại bị Diệp Húc giết, chết như vậy là đáng, cho dù Chư Thiên Thần Vương nổi giận
thì đã sao? Kẻ đáng chết, tất nhiên vẫn là phải chết!
Phong Tuỳ Vân lẩm bấm nói: Giết thì tất nhiên phải giết, có điều lần này số thần tử chết quá nhiều, nhiều đến mức trong lòng ta phát run Hơn nữa, phỏng chừng Lăng Tiêu thái tử cũng sẽ chết dưới tay Diệp Húc, cha hắn không phải là Thần Vương tầm thường, mà là Đế Quân, có hy vọng đăng cơ bảo toạ làm Thiên đế
Phó Tây Lai liên tiếp rùng mình, lẩm bấm nói: Đại Nhật Đế Quân, con trai Đế Quân Sát tâm Diệp Húc quá nặng, có điều cho dù là thả Lăng Tiêu thái tử thì việc này cũng khó mà bỏ qua được
Diệp Húc ha ha cười nói: Phó huynh nói không sai, giết một người phải chết, giết trăm người cũng phải chết, chi bằng cứ giết luôn tên Lăng Tiêu thái tử này!
Quá mạnh mẽ, quá biến thái
Diệp Húc cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể Xi Thiên Ma Tồ càng lúc càng mạnh, càng lúc càng bá đạo, rõ ràng đã vượt ra khỏi phạm vi hắn có thể ly giải được, trong lòng không khỏi vừa mừng vừa sợ
Mừng là bởi thân thể tôn Xi Thiên Ma Tổ mạnh mẽ như vậy, nếu thôi động, tất sẽ có thể nghiền ép hết thảy Vu Tổ, còn sợ là vì Xi Thiên Ma Tổ hồi phục càng lợi hại, pháp lực cần để thôi động tôn Vu Tổ này sẽ càng lớn, vượt ra ngoài khả năng chịu đựng của hắn!